Trà Ca của Lô Đồng

Trà Ca của Lô Đồng

Cùng đọc và hiểu cái hay trong tác phẩm Trà Ca của Lô Đồng nhé.

  1. Nội dung bài Trà Ca của Lô Đồng

Mây tím theo gió thổi

Hoa trắng và ánh sáng bềnh bồng ngưng tụ trên trà.

Chén thứ nhất ướt môi họng.

Chén thứ hai phá cô sầu.

Chén thứ ba  tẩy ruột khô, chỉ còn văn  tự năm ngàn quyển.

Chén thứ tư ứa mồ hôi chuyện bất bình trong  đời phát tiết tất cả ra mọi  lỗ chân lông.

Chén thứ năm hình hài trong sạch.

Chén thứ sáu thông suốt tới cõi tiên linh.

Chén thứ bẩy chẳng uống  đặng, chỉ thấy bên vai gió nhẹ nổi.

Thất oản trà

Bài Trà Ca nguyên là bài thơ Gửi ông Gián Nghị họ Mạnh để cám ơn về việc cho trà mới được đời sau tán tụng và gọi là Trà Ca của Lô Đồng. Hay còn gọi là thất oản trà, bảy chén trà.

  1. Cảm nhận cái hay của bài Trà Ca của Lô Đồng

Đoạn nhất Trà Ca của Lô Đồng cho ta biết trà thời đó sau khi hái và sao tẩm còn được đóng lại thành phiến hình mặt trăng. Đó cũng là loại trà tiến vua mang tên Trà Tân Cương Đinh ngọc. Vua mà chưa nhận được trà đầu năm để thưởng thức thì năm mới vẫn chưa chính thức bắt đầu.

Đoạn hai nói về cách hái và chọn trà làm trà Tân Cương Đinh ngọc 1kg: Hái vào đầu xuân, toàn những mầm mới tươi tốt. Đặc biệt đoạn bốn thường được các cụ nhà nho ngày xưa thuộc lòng. Đoạn năm có ẩn ý nhắc đến các vị quân vương ở xa cách có biết đến những khổ nạn của hàng ngàn thôn dân phải chịu đựng để sản xuất dâng hiến trà tiến vua. Trà Tân Cương Thái Nguyên được hái đến khi trời sáng tỏ và phải được hoàn tất thành trà bánh trong cùng ngày.

Đọc Trà Ca của Lô Đồng, người ta cũng thấy được một phần cái phong thái của tác giả. Tác giả, một đạo sĩ đã từng tuyên bố “… chẳng cần cầu bất tử, mà chỉ cầu có được trà ngon”, ông mê trà, say trà như say nha phiến. Ông thưởng thức đến tận cùng cái thú vị của chén trà Thái Nguyên quí.

Với trà Tân Cương Đinh ngọc 200g, ông thăng hoa để thể nhập với Đạo, với Thiên Nhiên, với Không Thời. Tác giả đã để lộ cái tâm nhân ái biết thương đến những thôn dân chịu đựng đắng cay khó khăn để sản xuất được món sản phẩm tuyệt diệu là trà ngon. Thái độ thưởng ngoạn trà của Lô Đồng với hậu nhân còn hơn là một thái độ nghệ thuật thuần túy. Và Trà Ca của Lô Đồng vẫn chứa nhiều bí ẩn.

Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt

Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt

Khi tìm hiểu Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt, ta thấy rằng, cây trà, sản phẩm trà gắn bó với người Việt máu mủ, là cuộc sống, từ lúc chào đời đến khi chết.

Người viết biết đến cây trà từ bao giờ

Dân tộc Việt Nam là một trong những dân tộc đã biết đến cây trà đầu tiên trong lịch sử loài người. Người Việt Nam đã uống trà từ ngàn năm nay, nhưng có lẽ đây là quyển sách đầu tiên viết về nghệ thuật uống Trà Thái Nguyên của Đông phương bằng Việt ngữ tương đối đầy đủ hơn cả.

Người Việt ta dường như mở mắt chào đời đã thấy Trà Thái Nguyên, uống trà trọn đời và cho đến chết vẫn còn được tẩm liệm với trà. Chưa kể “được” con cháu pha trà cúng trong các dịp Tết, giỗ. Thế nhưng viết về Trà Thái Nguyên thì gần như chưa có ai viết cả.

Tìm tài liệu trong sách xưa, tôi tìm từ các trứ tác của nhà học giả lỗi lạc Lê Quí Đôn chỉ thấy ghi vô cùng sơ lược. Cho đến các tác giả cận đại, khi mà Trà Thái Nguyên đã phổ biến và nổi tiếng khắp thế giới với nhiều bộ sách lớn. Quan trọng viết về Trà Thái Nguyên, thì tình cảnh cũng không khác.

Trà Thái Nguyên góp phần xây dựng văn minh trà việt

Trà Thái Nguyên góp phần xây dựng văn minh trà việt

Trong thi văn thì trái lại, trà luôn được nhắc nhở. Tuy nhiên phần lớn vì nhiều tài liệu và giàu óc tưởng tượng, nhiều thần thoại tưởng tượng đã nhiều khi được biến thành giai thoại. Chính tôi đã được hầu Trà Thái Nguyên cho các vị thúc bá trong gia đình. Từng Chờ đợi hàng nhiều tháng để đổi cho được vài lạng Trà Thái Nguyên thượng hảo hạng. Nghệ thuật thưởng thức trà của các cụ, quả thật là cao cường mà hạng tiểu tử như tôi mới là thứ nòng nọc vừa đứt đuôi trong giếng hẹp.

Trà Thái Nguyên là một nghệ thuật lớn

Trở lại chuyện trên, tôi muốn nói Trà Thái Nguyên là một nghệ thuật lớn. Khởi từ nơi trồng, địa hình, khi núi gió mưa nắng tuyết nhào nặn thành lộc non lá nõn, cho đến khi pha Trà Thái Nguyên, uống trà, đều là một nghệ thuật. Mà mỗi chặng, mỗi nhịp đều phải đạt được cái chân nghệ thuật thì cái đích cuối cùng: Một ly Trà Thái Nguyên ngon, mới thật là viên mãn.

Vì vậy trong tất cả các sản phẩm của nhân sinh, Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt có thể được coi là một nghệ thuật tinh vi nhất. Nó không giống như các sản phẩm “Cam Xã Đoài”, “Nhãn Hưng Yên”.

Cùng một cây Trà Thái Nguyên thôi nhé, nên nhớ cây Trà Thái Nguyên được hái nhiều lần nhưng quí nhất là loại trà “Tiền Minh”. Đó là loại Trà Thái Nguyên vừa hái khi những tia nắng đầu tiên của mùa Xuân vừa làm tan tuyết, làm căng nhựa sống của muôn cây cỏ sau mùa đông dài.

Nhưng cùng hái một lần lại còn phải chia làm nhiều loại tùy theo búp trà. Đó là trà trắng hay “trà một lá” “hai lá” hoặc “ba lá”. Trà Thái Nguyên thượng hạng lại phải được hái khi còn sương, khi mặt trời lên, sương tan là phải ngừng ngay.

Cách hái cũng đòi hỏi một nghệ thuật, ngày trước các thiếu nữ hái trà phải để móng tay dài. Để móng tay cắt đứt lộc non mà ngón tay, có sức nóng của cơ thể, không được chạm vào, làm như sức ấm của ngón tay có thể làm thay đổi phẩm chất của Trà Thái Nguyên.

Đời sống của Trà Thái Nguyên

Thật sự tất cả những tiêu chuẩn đó đều đã được áp dụng từ xưa đến nay. Ngày nay, nếu muốn mua các loại Trà Thái Nguyên ngon (giá chừng 100 Mỹ kim một lạng trở lên) thì gói Trà Thái Nguyên bao giờ cũng còn đề ngày giờ và thời gian hái trà. Một câu hỏi khác đặt ra là thực tế có sự khác biệt về các loại Trà Thái Nguyên như thế chăng?

Lẽ dĩ nhiên cố nhân và trà thái nguyên nhân hiện tại chỉ thưởng thức trà theo kinh nghiệm và được coi là một nghệ thuật không thể giảng dạy được (tuy nhiên học vẫn được). Những gì từ xưa đến nay chỉ gói trọn trong hai chữ “thưởng Trà Thái Nguyên”.

Ở đây, xin nói ngay là cây Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt có dược tính mạnh. Giáo sư nông học nổì tiếng C. R. Harler của Oxford University đã cho biết chuyên viên Trà Thái Nguyên của họ có thể nếm Trà Thái Nguyên mà nói ra từng bụi Trà Thái Nguyên trong một vườn trà.

Hái trà xong, lại còn qua giai đoạn tẩm. rồi đến khi có được Trà Thái Nguyên, có được tay “trà thủ” pha trà đi nữa, trăm loại nước lại có trăm loại trà khác nhau. Lại còn Trà Cụ: Ấm tách.

Nước ở thượng cấp pha Trà Thái Nguyên mau tan, hương Trà Thái Nguyên mau nổi mà không bền. Nước ở hạ cấp, như nước này, thì trà phải đợi lâu mới thấm, trầm trầm thiếu khí lực”.

Mỗi lần được thêm một bài văn, một quyển sách viết về Trà Thái Nguyên trong đời sống người Việt, tôi lại có một cảm giác bứt rứt. Mỗi lần nghe thân hữu, phần đông là các vị trọng tuổi, nói chuyện về trà, cảm giác này lại đến nặng hơn. Rồi thế nào cũng phải viết một quyển sách về trà.

Trà Thái Nguyên đương đại

Trà Thái Nguyên đương đại

Thưởng trà Thái Nguyên là một thú vui tao nhã và thâm thúy của người xưa hay chỉ của riêng những bậc trưởng niên. Tuy nhiên, Trà Thái Nguyên đương đại đang nhận được sự hưởng ứng của giới trẻ.

1. Trà Thái Nguyên đương đại trong tình yêu tuổi trẻ

Ai cũng biết bài hát “Uống Trà” phối theo phong cách Rock đương đại đấy. Và nghe bài hát này, bạn sẽ cảm nhận giới trẻ chúng ta thưởng thức trà giống như một cách thư giãn tinh thần, gắn bó với người thân.

Hơn nữa, các bạn trẻ đã thấy được lợi ích tuyệt vời từ Trà Thái Nguyên ngon. Như chống lão hóa giữ gìn tuổi thanh xuân, giúp thư giãn giảm stress, tăng trí nhớ, làm đẹp da, giảm mụn, loại bỏ độc tố.

Uống Trà Thái Nguyên ngày nay

Uống Trà Thái Nguyên ngày nay

Tìm hiểu Trà Thái Nguyên đương đại trong tình yêu tuổi trẻ thấy thật thú vị. Với hệ thống phân phối rộng khắp của Trà Minh Cường, ai cũng được thưởng thức trà Thái Nguyên ngon một cách dễ dàng.

Xu hướng mua Trà Thái Nguyên online về uống của giới trẻ ngày nay tăng mạnh. Đặc biệt là các bạn nam, uống trà thức khuya xem bóng đá cúp C1, ngoại hạng Anh. Các bạn nữ uống Trà Thái Nguyên để chăm sóc sắc đẹp.

Giới trẻ ngày nay không chỉ năng động trong cuộc sống mà họ còn luôn mong muốn tìm cho mình một loại thức uống quen thuộc không chỉ giúp giải khát mà còn tốt cho sức khỏe lâu dài.

Người ta đã rất dễ dàng bắt gặp hình ảnh những chàng trai, cô gái nhẩn nha uống Trà Thái Nguyên đương đại hôm nay. Một hình ảnh thật thú vị, không chỉ là uống trà đá vỉa hè.

2. Sản phẩm trà Thái Nguyên

Trà Thái Nguyên lâu nay nổi tiếng tinh túy và hảo hạng. Đặc biệt trà được trồng tại vùng chè đặc sản Tân Cương Thái Nguyên. Muốn có được chén trà Thái Nguyên trứ danh cũng lắm công phu.

Có bao nhiêu giai thoại thú vị quanh những búp trà xanh nõn. Ngâm mình trong giá buốt suốt mùa đông cao nguyên, ngậm từng hạt sương mỗi sớm tinh mơ, khi mùa xuân tràn về, những chồi non của trà thật tuyệt.

Trà Thái Nguyên ngon nhất mà mọi người từng biết chính là Trà Tân Cương Long ẩm, làm từ một búp non và một lá chè bé tí xíu. Nó được hái ngay trước tiết Thanh Minh, sau tiếng sấm đầu tiên của mùa xuân, bởi bàn tay trinh nữ.

Ông cha xưa còn phải tuyển chọn bộ “trà cụ” như ấm, chén, đĩa đựng, bồn đựng bã trà, cóng xúc trà để thưởng thức như vua chúa ngày xưa thưởng trà. Trà Thái Nguyên đương đại luôn thể hiện đẳng cấp đệ nhất Trà Việt.

Chọn nước pha Trà Thái Nguyên

Chọn nước pha Trà Thái Nguyên

Nhất nước nhì trà tam pha tứ ấm, Chọn nước pha Trà Thái Nguyên ngon đúng điệu như thế nào, cùng tìm hiểu nhé, có phải nước giếng, nước máy không?

  1. Cách chọn nước pha Trà Thái Nguyên

Tiêu chí đầu tiên của nước pha trà Thái Nguyên ngon là nước cần phải sạch. Không có mùi lạ để không làm ảnh hưởng đến hương vị của trà khi pha lên. Theo các chuyên gia thì nước khoáng chính là nước thích hợp nhất để có một bình trà thơm ngon, hảo hạng. Vì vậy, bạn nên dùng nước khoáng để có ấm trà ngon.

Tìm hiểu cách pha trà Thái Nguyên

Tìm hiểu cách pha trà Thái Nguyên

Cách chọn nước pha Trà Thái Nguyên ngon đúng điệu thứ hai là nước lọc, nhưng đừng dùng vòi nước nóng, nó rất tiện lợi nhưng sẽ tỷ lệ nghịch với chất lượng của ấm trà. Nước lọc cần bảo đảm là nước tinh khiết là loại nước sạch, không vướng bất kỳ nguyên tố nào khác trong nó. Bạn có thể sử dụng nước nhà tự lọc hoặc các loại nước uống đóng bình giá rẻ để pha trà nếu như bạn biết nó rõ nguồn gốc xuất xứ và đảm bảo chất lượng.

Ngày xưa, các cụ rất cầu kỳ trong cách chọn nước pha Trà Thái Nguyên. Có cụ thì hứng sương đọng trên lá sen buổi sớm pha trà, có cụ vào tận rừng sâu, lên đầu nguồn con suối lấy nước pha trà Thái Nguyên. Lại có cụ quả quyết rằng, trà Thái Nguyên pha bằng nước giếng khơi là ngon nhất; Có cụ bảo không, nước hồ sâu, lấy ở giữa dòng thì pha trà mới ngon.

  1. Đi tìm những nguồn nước pha Trà Thái Nguyên

Nếu như nguồn thủy liệu trên núi Thị Vải có vị ngọt hoang dã của núi rừng. Thì tại thiền viện Trúc Lâm Chánh Giác, nước ngầm pha trà có vị đậm đà, thanh khiết của chốn thiền môn ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Đại đức Thích Trúc Thông Kim, Phó trụ trì thiền viện Trúc Lâm Chánh Giác, cho biết đã vận hành quy trình khai thác, xử lý, lọc nước và đóng chai tiệt trùng để phục vụ miễn phí cho tất cả đại chúng từ khắp nơi về đây thực tập tu thiền.

“Nhất nước, nhì trà, tam pha, tứ ấm” câu nói ấy tưởng chừng bị phôi pha. Ông Huỳnh Khương, 53 tuổi, cho biết từ lúc ông chào đời giếng đã có trong sân nhà. Những người nấu rượu cũng chọn nước giếng này để dùng vì nước của nó rất ngọt và thanh khiết. Mấy năm trước, đứa em có mấy người bạn từ Quảng Nam, Đà Nẵng vào chơi rất khoái nước giếng nhà này vì cho rằng ở ngoài đấy chưa gặp giếng nước nào có vị ngọt, mát lành như ở đây pha trà Thái Nguyên thì tuyệt hảo.

Nước giếng nhà ông Khương rất ngon, được các cụ Chọn nước pha Trà Thái Nguyên rất tuyệt. Mạch nước giếng có vị ngon bởi vì nằm tiếp giáp với bãi bồi của dòng sông Ba nên được chắt lọc qua nhiều tầng lớp cát, đá sỏi. Chính nhờ hệ thống lọc nước tự nhiên này mà suốt hơn nửa thế kỷ qua chiếc giếng nhà ông Khương vẫn được “thương hiệu” trong lòng người dân chòm xóm.

Nước giếng cũ miền thôn quê như kéo dài thêm vị trà Thái Nguyên ngọt hậu, đằm thắm nghĩa tình giữa các thế hệ. Vị ngon của sự tinh khiết đó không phải là mỹ từ như cách làm của các nhà quảng cáo. Vị ngon của sự tinh khiết đối với người con Phật chính là biết tìm về nguồn mạch của sự thanh tao và cao nhã. Ở đó còn ẩn chứa hương vị của sự nhẫn nhục, nét phấn chấn của sự tinh tấn và pháp dụng tâm từ bi, hỷ xả giữa dòng đời vạn biến. Chọn nước pha Trà Thái Nguyên quan trọng là thế.

Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên

Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên

Ôi chao, Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên với những bà những chị hái chè, cười nói râm ran. Những hàng chè xanh tốt ôm lấy thân hình nhỏ bé của chúng tôi.

  1. Nhớ đồi chè Thái Nguyên quá xá

Trải dài là cả một đồi chè Thái Nguyên xanh mướt mát đến lịm người, tôi như đang đắm chìm vào màu thiên nhiên, đám chìm trong thứ tự do đáng khao khát. Đồi chè rộng bao la khắp một khoảng không gian ngập mắt. Đã bao lâu rồi tôi mới lại về với Thái Nguyên xanh mát, về với đồi chè bao la, với những niềm vui khó gọi thành tên và những cảm xúc lạ. Hạnh phúc là lại được chìm ngập trong mùi chè xanh chan chát đậm đà.

Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên

Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên

Đồi chè Thái Nguyên khu vực nhà tôi từ lâu đã là điểm đến quen thuộc của những lứa đôi chọn lựa để ghi dẫu những bộ ảnh cưới hay những bức ảnh lãng mạn bên đồi chè xanh mướt. Ngoài ra, đến với đồi chè Tân Cương đương vụ, bạn có thể ngắm nhìn những cô thôn nữ tay thoăn thoắt hái những búp chè xanh mướt.

Nhìn những búp chè Thái Nguyên mơn mởn xanh, tôi lại ao ước được trở về những ngày xưa cũ. Nhớ ngày ấy, mấy đứa trẻ con chúng tôi lăng xăng chạy nhảy cả những ngày trưa nắng, chui vào những đồi chè chơi trốn tìm rồi cứ cười rúc rích mặc đứa nào đi tìm. Những hàng chè xanh tốt ôm lấy thân hình nhỏ bé của chúng tôi.

  1. Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên trong ký ức

Tuổi thơ của tôi là những ngày theo mẹ ra đồi chè hái búp chè tươi. Những lá chè xanh mát rượi trong đôi bàn tay nhỏ chưa nắm chặt chực trôi ra như đùa giỡn.

Tuổi thơ của tôi là những bát nước chè thanh thanh ngọt ngọt cả nhà cùng nhau nói chuyện dưới ánh trăng tròn ngày mười sáu. Sau khi nhấp ngụm chè tươi, bà tôi lại cất giọng đọc vè cho chúng tôi nghe. Những đồi chè xanh mướt mát dài như vô tận mãi. Những nón trắng nhấp nhô xen lẫn với tiếng cười nói râm ran.

Mỗi lần về quê tôi thường ra đồi chè Thái Nguyên sau nhà, đồi chè ngát một màu, tiếng chim rộn rã vang gọi cả khoảng trời vắng. Hầu hết những người dân quê tôi đều thích uống nước chè xanh nên rất quý vườn chè, bà tôi cũng không ngoại lệ. Những trưa nắng bà thường làm chè búp Thái Nguyên để bán kiếm đồng sinh sống qua ngày. Đồi chè là cả sự nghiệp của bà đấy.

Giữa phố phường chộn rộn, Thương nhớ đồi chè Thái Nguyên quá. Thấy nhớ cái vị thanh thanh nồng nàn trong không gian của chè. Nhớ tiếng bà à ơi phả vị chè mới trong từng câu hát. Nhớ những đêm cả nhà quay quần bên ấm chè tươi mới hái ban chiều, cùng nhau nói chuyện ước mơ, nói chuyện thương nhớ. Trở về với đồi chè Thái Nguyên ngày mai, có còn vương những giọt sương sớm trong veo, miền kí ức dội về những thương nhớ.

Câu chuyện Thương hiệu chè Minh Cường

Câu chuyện Thương hiệu chè Minh Cường

Chè Minh Cường với các sản phẩm Chè Tân Cương Thái Nguyên đã được người tiêu dùng cả nước biết đến. Và câu chuyện thương hiệu chè Minh Cường khởi nghiệp và phát triển cũng thật độc đáo.

Yêu thương hiệu Chè Thái Nguyên

Ý thức rằng chỉ có con đường tri thức mới giúp mình thoát khỏi công việc chân tay nặng nhọc, Ông Minh Cường quyết tâm học. Ban ngày làm việc ở công ty lắp ráp xe gắn máy, ban đêm ông miệt mài học và những nỗ lực của ông đã được đền đáp. Sau khi ra tốt nghiệp, những thao thức vì sản phẩm đặc sản của quê hương có nhãn hiệu mà chưa có thương hiệu, có danh nhưng danh không thật uy tín, chè Thái Nguyên đâu đâu cũng căng biển nhưng chẳng mấy người mua được sản phẩm ngon như ý muốn, thật giả cứ lẫn lộn hết cả.

Sản phẩm trà thái nguyên biếu tết mẫu mã đa dạng, chất lượng tuyệt hảo.

Sản phẩm trà thái nguyên biếu tết mẫu mã đa dạng, chất lượng tuyệt hảo.

Kế thừa kinh nghiệm sản xuất trà truyền thống của gia đình, chú của ông Minh Cường là người nghệ nhân làm chè nhất nhì xứ Trà Thái Nguyên, từng làm trà để lãnh đạo tỉnh tặng nguyên thủ các nước đến thăm và làm việc tại Thái Nguyên. Chè Minh Cường kiểm soát chặt chẽ đầu vào với những đồi chè được sản xuất kỹ lưỡng theo tiêu chuẩn VietGAP một cách nghiêm cẩn. Quy trình chế biến được kết hợp giữa các bí quyết truyền thống và hệ thống máy móc hiện đại, bảo đảm các sản phẩm Chè Thái Nguyên thật sự sạch, thật sự an toàn.

Trong nỗ lực làm một điều gì đó lớn lao hơn là bán chè Thái Nguyên, Ông Minh Cường đã tạo ra một văn hóa trong mọi cửa hàng mà ngày nay chúng ta được biết đến: “Thức quà tâm giao Chè Thái Nguyên Minh Cường”. Ngay khi khởi nghiệp với số vốn ít ỏi, đến nay, Chè Minh Cường đã có hơn 6.00 cửa hàng, đại lý đặt tại hầu hết các tỉnh, thành phố, đặc biệt là ở Hà Nội, TP Đà Nẵng và TP Hồ Chí Minh.

Bước vào cửa hàng Chè Minh Cường, khách hàng sẽ trải nghiệm một cảm giác đa chiều với không khí thân hữu của biểu tượng màu xanh của đồi chè, thưởng thức hương vị trà Tân Cương Thái Nguyên ấm nóng trong nền nhạc du dương nhẹ nhàng. Mọi khía cạnh đều được suy xét thấu đáo và được sao chép giống hệt như nhau ở khắp các trà quán Chè Minh Cường. Nếu như ở Việt Nam, văn hóa mặc cả còn phổ biến thì đến với trà quán Minh Cường Greentea, khách hàng thư thái chọn hàng và trả tiền mà không bao giờ mặc cả.

Giá trị thương hiệu chè Minh Cường

Do chưa bao giờ học tại một trường kinh doanh thực thụ, nên một phần trong câu chuyện thành công của ông Minh Cường nói riêng và của Chè Minh Cường nói chung, đến từ việc ông quan sát và học hỏi từ những người khổng lồ trong ngành công nghiệp của họ. Ở đây, Cà phê Trung Nguyên và Trà Việt là hai “tấm gương” lớn của Ông Minh Cường.

Thay vì dội bom người tiêu dùng với sự tràn ngập của những chiến dịch quảng cáo muôn màu muôn vẻ và tốn kém, Ông Minh Cường nỗ lực mở ra nhiều trà quán Minh Cường Greentea nhất có thể. Chiến lược này của ông Minh Cường tương đồng với kế hoạch thống trị của một số thương hiệu, tức mở một loạt quán ẩm thực ngay trong những khu vực nội ô vốn đã đầy nghẹt các quán ẩm thực đủ loại, thay vì mở một trà quán khổng lồ ở ngay trung tâm. Ngoài hình mẫu từ gã khổng lồ trong ngành bán lẻ, Ông Minh Cường còn nuôi tham vọng thương hiệu Chè Minh Cường được biết đến rộng rãi Cà phê Trung Nguyên. Các cô, các chị nên tới cửa hàng Chè Minh Cường mua chè để không bị Giá chè Thái Nguyên biếu tết đắt, mẹ chồng mắng nhé!.

Trong khi Cà phê Trung Nguyên tăng cường hiện diện thông qua việc kết hợp giữa quảng cáo tràn ngập và phân phối rộng khắp trên toàn cầu, Ông Minh Cường sử dụng chính các trà quán Minh Cường greentea- hệ thống phân phối chính của mình – để quảng cáo thương hiệu. Trong tất cả các cửa hàng Chè Minh Cường, mọi khía cạnh đều được suy xét thấu đáo nhằm phục vụ trải nghiệm của khách hàng.

Việc mở ra thật nhiều quán trong một khu vực nhất định cũng mang lại hiệu quả tương tự quảng cáo trên các phương tiện truyền thông. Ý tưởng của Ông Minh Cường là Chè Minh Cường phải có mặt ở khắp nơi, trở thành một phần trong bức tranh chung về cuộc sống và một phần trong nhận thức của con người.

Chính chiến lược này đã giúp làm tăng nhận biết của người tiêu dùng về thương hiệu và thúc đẩy doanh số. Ông Minh Cường vẫn đang trong hành trình mở rộng hệ thống cửa hàng đến những khu vực mới và tới đây có thể vươn ra nước ngoài. Sau 4 năm khởi nghiệp, Ông Minh Cường đã biến một công ty nhỏ quy mô gia đình thành một thương hiệu uy tín với đại lý lan rộng khắp cả nước đã biết đến thương hiệu và được thưởng thức sản phẩm trà Thái Nguyên về câu chuyện thương hiệu Chè Minh Cường.

Một CEO nổi tiếng từng nói rằng Chè Minh Cường không chỉ bán trà Thái Nguyên mà đang bán một câu chuyện, đó chính là câu chuyện “nghĩ lớn” trong kinh doanh và cả cuộc sống của Ông Minh Cường – Chủ tịch kiêm CEO Chè Minh Cường. (Bài viết phục vụ seoweb).

Chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất thế nào

Chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất thế nào

Cùng tìm hiểu Đặc sản chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất thế nào mà có được giá trị thương hiệu như vậy nhé.

Trước khi lý giải Đặc sản chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất thế nào, chúng ta cùng tìm hiểu vì sao chè Tân Cương Thái Nguyên được mệnh danh là đệ nhất danh trà nhé.

Cây chè Tân Cương ngoài thừa hưởng điền kiện đất đai, khí hậu trong lành của Thái Nguyên còn được chăm sóc kỹ lưỡng bởi những đôi bàn tay cần mẫn của người dân. Mấy chúc năm qua, người trồng chè xã Tân Cương Thái Nguyên đã mạnh dạn sản xuất chè theo mô hình VietGAP từ khâu chọn hạt giống đến tiêu thụ, bảo đảm sản phẩm là sạch, an toàn.

Những nghệ nhân chè Minh Cường không những sử dụng những kinh nghiệm tâm huyết lâu đời của mình trong từng khâu chế biến và sản xuất chè tân cương thái nguyên mà còn đem tình yêu nghề và niềm hạnh phúc của mình vào các khâu để cho ra đời thức uống thơm ngon và đã trở thành đặc sản nổi tiếng của vùng đất Thái Nguyên oai hùng. Chè Minh Cường mang đến cho khách hàng những sản phẩm chè tân cương thái nguyên thơm ngon và có những sản phẩm chè thái nguyên giá rẻ nhất trên thị trường.

sản xuất chè tân cương Thái Nguyên Minh Cường

Sản xuất chè tân cương Thái Nguyên Minh Cường

Đặc sản chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất  thế nào

Chè Tân Cương Thái Nguyên được trồng trên đất Tân Cương, được bón phân ủ hoại mục và phân hữu cơ sinh học đã qua xử lý để bảo vệ độ màu mỡ của đất. Một năm, cây chè được bón phân từ 3 đến 9 lần, tùy thuộc vào điều kiện của người trồng. Khi chè đến tuổi hái, chè được hái bằng tay rồi rải đều và phơi hơi héo để chè tỏa hương và loại bỏ bớt nước. Kế đến, những công đoạn để chế biến chè Tân Cương Thái Nguyên bao gồm: sao tươi, quạt nguội, vò bằng máy, làm khô, đóng gói.

Tiếp đó, trà Tân Cương Thái Nguyên được hút chân không nhằm tránh phản ứng oxy hóa gây hỏng trà và tăng thời gian bảo quản. Thành phẩm trà Tân Cương hoàn thiện đựng trong hộp chứa đầy đủ thông tin về nguồn gốc xuất xứ, ngày sản xuất, hạn sử dụng, cách bảo quản. Như vậy, chúng ta vừa tìm hiểu Đặc sản chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất  thế nào?

Cùng xem video giới thiệu chè Tân Cương Thái Nguyên được sản xuất thế nào nhé:

 

Trà Thái Nguyên trong thơ văn

Trà Thái Nguyên trong thơ văn

Không chỉ là thức uống, Trà Thái Nguyên trong thơ văn, trở thành nghi thức, được coi là đạo, là thi hứng của nhiều văn nhân, người nổi tiếng.

Trong cuộc sống, con người có nhiều nhu cầu về tinh thần, những thú chơi tiêu dao, thưởng thức. Nhưng cái mà qua đó người ta có thể nâng tầm lên thành nghi thức, mất nhiều giấy mực ngợi ca, cái mà để lòng người thăng hoa thành thi phẩm… thì đó là Trà.

Trà Thái Nguyên trong thơ văn

Trà Thái Nguyên trong thơ văn

 

Trà Thái Nguyên trong thơ văn Trung Hoa

Nhân gian biết cách tôn trọng và kính trà kể từ khi có Lục Vũ (728-804), Ông là một danh y thời nhà Đường với cuốn “Trà Kinh” nổi tiếng. Đó là một Bách khoa toàn thư về trà.

Sách của Phong Diễn có đoạn: “ núi Thái Sơn có tăng nhân truyền đạo Thiền. Học Thiền truớc tiên cần không ngủ ban đêm, vì vậy Thiền tông đều uống trà cho đỡ buồn ngủ, uống trà trở thành một nội dung rất quan trọng trong đời sống học Thiền”, sau này dân gian “bắt chước theo và trở thành phong tục”. Từ chốn thiền môn, trà đi vào cuộc sống và để lại cho đời những áng thơ bất hủ: Thơ trà Thái Nguyên.

Với thi nhân đâu cứ phải có: Trăng, hoa, tuyết, nguyệt mới đủ làm say đắm ? Tô Đông Pha, một nhà thơ nổi tiếng đời Tống, ông không những thích rượu mà còn rất yêu trà. Ông có tài vận trà vào thơ tạo nên sự phong phú cho văn hoá trà Thái Nguyên:

– “Tòng lai giai minh tựa giai nhân” (xưa nay trà ngon tựa người đẹp). – “Dục bả Tây hồ tủ Tây tử” (muốn sánh Tây hồ với Tây Thi) đã được người đời sau ghép thành câu đối treo tại Hàng Châu. Ví giai nhân với TRÀ như ông là bậc thẩm trà hiếm có trên đời. Rõ ràng, Trà Thái Nguyên trong thơ văn được ví với giai nhân quả là hình ảnh đẹp!

Hoàng đế Càn Long sống đến 88 tuổi, cũng là do uống nhiều trà. Khi 85 tuổi sắp thoái vị, lão trung y đến nói với nhà vua: – “Quốc bất khả nhất nhật vô quân”.( nước không thể một ngày không vua). Vị thiên tử phong lưu hay chữ này hóm hỉnh đối lại rất chỉnh: – “Quân bất khả nhất nhật vô trà” (Vua không thể một ngày thiếu trà) qua đó đủ biết ông vua này yêu trà sen Hồ Tây đến mức nào.

Tào Tuyết Cần, trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng có đến 260 chỗ đề cập đến trà. Người đời cho rằng:”bộ tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng” từng trang thấm đẫm hương trà. Không chỉ gửi gắm tình yêu trà trong bộ tiểu thuyết, họ Tào còn có thơ về trà:

Cô gái hầu trà xem đã thạo

Lấy ngay tuyết mới thử pha chơi.

(Tức cảnh đêm đông- Tào Tuyết Cần)

Bồ Tùng Linh, tác giả ”Liêu trai chí dị” quê Sơn Đông, nơi có con đường độc đạo từ phủ Tế Nam về Thanh Châu, khách bộ hành qua lại không dứt. Hàng ngày ông thường dùng nước suối Liễu Tuyền pha trà đãi khách, không đòi hỏi gì ở họ, chỉ yêu cầu khi dừng chân uống trà, đàm đạo thì kể cho nghe một vài câu chuyện yêu ma quỷ quái là được. Có lẽ vì thế mà người đời cho rằng Bồ Tùng Linh đã nấu trà Thái Nguyên thành một thứ nghệ thuật vi diệu!

Trà Thái Nguyên trong thơ văn Việt Nam

Ở Việt Nam , trà là thứ không thể thiếu từ xưa trong mỗi nếp nhà. Uống trà cùng bằng hữu bên mái hiên thì không gì sánh bằng, trà còn dùng trong việc ngoại giao, tế lễ, cúng tổ tiên, cúng Phật. Trà là hình ảnh quen thuộc không thể thiếu trong sinh hoạt, trở thành nếp sống văn hóa, đã đi vào lòng dân tộc. Các cụ ngoài Bắc uống trà và ngâm mấy câu thơ:
Làm trai biết đánh tổ tôm
Uống trà liên tử ngâm nôm Thúy Kiều

Trà là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nhà văn, nhà thơ. Trà đã góp cho truyện ngắn “Chén trà trong sương sớm”của nhà văn Nguyễn Tuân một thành công lớn. Trà cũng là để cho thi nhân gửi ý, trao tâm: Tình ngàn năm vẫn thế Chỉ có oán hận sầu Trà ngàn năm vẫn thế Bát ngát mùi bể dâu.
Uống trà là cái thú thứ nhất đối với nhiều người:
“Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta” 

(Trần Tế Xương).
Thiên hạ ví hoa với mỹ nhân đã nhiều, ông Tú làng Vị Xuyên lại gián tiếp ví trà Thái Nguyên với mỹ nhân. Mỹ nhân hơn trà chỗ biết nói, trà hơn mỹ nhân ở chỗ biết toả hương, ngọt giọng, mềm môi, lắng đọng lòng người… thật khó mà phân định nặng nhẹ, nhưng giống nhau ở chỗ được nâng niu, trân trọng, cảm nhận và thưởng thức, rõ ràng Trà Thái Nguyên trong thơ văn đạt đến đỉnh cao.
…Nâng chén, mời anh thưởng vị trà,
Đừng quên tan tác mấy đời hoa.
Cạn từng hớp nhỏ cho sen đượm
Vớt lại trần ai một chút ta 

(Qua áng hương trà).
Uống chén trà trong sương sớm là cái thú của người dậy sớm, tận hưởng vẻ đẹp rực rỡ của một buổi bình minh. Uống trà cũng như uống rượu, ít khi người ta chịu uống một mình (độc ẩm). Mà dẫu có độc ẩm thì cũng tìm bạn nơi chính mình (là hai), với vầng trăng tình tứ nữa (là ba). Trong mỗi cuộc trà, tùy theo số người “đối ẩm” mà có tên gọi khác nhau: “Song ẩm” (hai người) “tam, tứ ẩm” hay“quần ẩm” (ba, bốn người…).
Thèm bấy lâu nay một ngụm trà
Ngóng người tri kỷ tận nơi xa
Hương trà xứ ấy lòng còn lắng
Dẫu có bao xuân vị chẳng nhoà
Mong chờ tri kỷ, ôi biền biệt
Dẫu tận phương xa dạ chẳng xa
Biết đến khi nào ôn vị cũ
Hương trà xưa đó có đôi ta

( Đăng Học)
Uống trà Thái Nguyên, người ta không ồn ào phô diễn như rượu, Người uống trà cùng ta phải là người hiểu ta. Dân gian có câu “trà ngon phải có bạn hiền”, có bạn tri kỷ bên chén trà mà thưởng thức mà ngẫm ngợi mà hiểu nhau ở đời đâu phải ai cũng có được”quen biết đầy thiên hạ, tri kỷ được mấy người” ví như tích cũ chuyện xưa của Bá Nha và Tử Kỳ vậy.
Các nhà Nho, dù có một cuộc sống đơn giản mấy đi chăng nữa, vẫn không thể thiếu trà trong cuộc sống thường nhật. Trà giúp cho cuộc sống tinh thần, làm lòng mình thêm lắng dịu, bù đắp giá trị tinh thần cho nếp sống thanh đạm:
Họ lịch sự như tiên, phú quý như trời
Quất con ngựa rong chơi ngoài ngõ liễu
Ta trồng cỏ đầy vườn, vãi hoa đầy đất
Gọi hề đồng pha nước trước hiên mai 

… Lê Quý Ðôn quan niệm về nghệ thuật uống trà : “Một chén lòng sạch bong, hai chén lòng phơi phới, đến chén thứ bảy thì dưới hai cánh tay như có cánh thổi lên làn gió mơ màng..”. Có người cho rằng uống như vậy
thì hơi nhiều, nhưng chén trà của các cụ là chén mắt trâu, chén hạt mít. Uống trà là một thú vui tao nhã, ý nghĩa thật mênh mông, tâm hồn thăng hoa đến bất tận
Nhấp ngụm trà thơm khà một tiếng
Trăng vàng rớt xuống đáy ly nghiêng
Quỳnh hoa hương ngát đầy cõi mộng
Có phải ta vừa lạc chốn tiên … 

Trong nhịp sống đô thị hôm nay mấy ai uống trà cầu kỳ, nghiêm cẩn như pha trà bằng nước mưa, nước giếng mà Nguyễn Tuân đã miêu tả? Ai đi thuyền hứng nước lòng lá sen, ủ trà trong từng bông búp sen chưa nở? Ai mỗi sáng đun nước bằng than hoa, tiểu đồng hầu trà, chỉ vài ba chén mắt trâu thay cho bữa sáng? Tìm được một nơi thanh tịnh, bỏ lại phía sau bao ưu phiền, nhọc nhằn, toan tính để thưởng ngoạn chén trà cùng tâm tình “trà tam rượu tứ” kể không phải dễ… Có còn không một phòng thưởng thức trà mà khi bước qua cửa, ẩm khách “lội” qua dòng nước, “dẫm” qua hàng sỏi để gột rửa, giũ sạch bụi trần dư tạp để bước vào không gian trầm mặc của trà thất mà cứ ngỡ lạc vào “cửa thiền”, mà đôi khi, đó là chén Trà ướp sen Hồ Tây thơm ngon:
Nhẹ nâng một chén trà Thiền
Bình tâm nhìn khói ưu phiền thoảng bay
Cuộc đời – một giấc mộng say
Trăm năm nhìn lại… Mới hay… Vô thường !

(THIỀN TRÀ – Thiện Hùng)

Trà là tri âm, tri kỷ: Ta- hương trà- bóng trăng nữa là ba. Nhưng cũng có khi trà mang đến cho ta tình huynh đệ giữa những người cùng sở thích, âu đó cũng là một hạnh phúc
Cứ ngỡ trọn đời chỉ mình ta
Cô liêu quạnh bóng giữa hương trà
Đâu ngờ men đắng đưa người đến
Huynh đệ sum vầy một tiếng ca

Một mảnh nguyệt soi tình tri kỷ
Đôi câu thơ kết nghĩa một nhà
Non bồng tiên cảnh đâu màng tới
Chỉ nguyện kiếp này chẳng cách xa
(Tri âm trà )
Cũng có khi không cần phải tìm kiếm đâu xa những tri âm hay tri kỷ. Người hiểu ta, thương ta, lo lắng cho ta như là mẹ, bao dung như là chị, nũng nịu với ta như là em gái, người mà bình đẳng với ta trong mọi lo toan gánh nặng cuộc đời , hành trình trọn kiếp, người mà xa thì ta nhớ mong, gần thì ta hờn giận…đó là vợ ta vậy. Tác giả Tràm Cà Mau đã cho ta cảm nhận một buổi trà ban mai như vậy:
Cùng em nâng chén trà hương
Khi ngày mới chớm khói sương mịt mờ
Trăm năm thu ngắn một giờ
An vui hạnh phúc bên bờ thần tiên

Thơ ca về trà đã nhiều, thơ về trà cụ (dụng cụ pha trà) cũng không kém phần phong phú: ”nhất thuỷ nhì trà tam pha tứ ấm” Thái Bá Tân có những câu thơ thế này khi ông uống trà Tân Cương Thái Nguyên:
Để uống trà thơm bên gốc bách
Rửa chén hàng ngày trong suối tiên
.
Chỉ là một chén trà thôi mà biết bao triết lý nhân gian lắng đọng: Trà kinh- Trà luận- Trà đạo- Trà thiền… để rồi chúng ta lại có dịp thưởng thức những triết lý nhân gian, thi phẩm bất hủ qua mỗi chén trà.

Hương vị trà ướp sen Hồ Tây

Hương vị trà ướp sen Hồ Tây

Tháng 5, mùa sen, cũng là thời điểm người làm trà ướp sen Hồ Tây lại náo nhiệt với các bí quyết, trà Thái Nguyên, dần xàng, củi lửa để cho ra tuyệt đỉnh Hương vị trà ướp sen Hồ Tây thứ thiệt.

1. Tuyệt đỉnh Hương vị trà ướp sen Hồ Tây

Trà sen ướp Hồ Tây, một loại trà được xếp hạng tuyệt phẩm trong các loại trà hương trà hoa đất Việt. Từ bao lâu, Hương vị trà ướp sen Hồ Tây đã đi vào thi ca, được người thưởng trà trao cho nhiều mỹ tư, cung tâng nhiều phẩm giá bởi giá trị của sản phẩm chính là tinh túy của trời đất, trà được ướp từ nguồn hoa sen quý hiếm chỉ có ở Hồ Tây. Năm nay sen Hồ Tây mất mùa đặt ra yêu cầu duy trì nguồn gen quý, bảo tồn hương vị trà ướp sen Hồ Tây trước nguy cơ biến mất một nét ẩm thực văn hóa thanh tao.

cách ướp chè sen

Trong những thứ trà uống, Trà ướp sen Hồ Tây quả là một tinh hoa của văn hoá Thăng Long và những câu chuyện nghề làm Trà sen tinh quý đến nhường nào của người Tràng An. Trà sen Tây Hồ quý bởi được làm từ sen tươi, được ướp hương sống trong hoa sen. Chỉ có sau mùa sen người ta mới có thể được thưởng thức loại trà thơm đặc biệt này. Từ xa xưa, người dân các làng cổ gồm Quảng Bá, Tây Hồ và Nghi Tàm đã lưu truyền môn nghệ thuật tinh tế này.

Sen Hồ Tây hay còn gọi là sen Bách Diệp, sống ở khu vực Hồ Tây – Hà Nội. Sở dĩ gọi là sen Bách Diệp bởi trung bình mỗi bông sen có tới80- 100 cánh. Hoa sen Hồ Tây là dạng hoa cánh kép, có bông to và màu hồng thắm. Đặc điểm cấu tạo hoa đặc trưng của sen Hồ Tây là bông sen to, hương sen thơm lâu và đượm, gạo sen thì to và căng mọng, chuyên dùng để ướp trà sen Hồ Tây. Sen vùng khác không thể nào thơm bằng, dường như hương vị trà ướp sen Hồ Tây kết tinh và lắng đọng nghìn năm thăng long hồn đất nước.

Theo các cụ cao niên trong nghề, người làm trà sen Hồ Tây thường bắt đầu mùa thu hoạch và ướp trà vào dịp 19-5, Ngày sinh của Bác. Trà ướp sen Hồ Tây được xem là đặc sản cổ truyền của Hà Nội. Để làm ra trà sen Tây Hồ, phải chắt hương của cả nghìn đóa sen mới ướp được một lạng trà. Muốn chất lượng trà tốt, phải hái sen trước lúc mặt trời mọc, quãng 5h sáng thì vị trà mới đằm. Ngoài yếu tố chất lượng của gạo sen, người dân Tây Hồ cũng có bí quyết ướp trà riêng. Trà được lựa chọn làm trà ướp sen Hồ Tây là trà Tân Cương Thái Nguyên, có hương vị đậm đà.

Sau khi trà Thái Nguyên mộc được sấy khô, ướp với những cánh hoa sen nhỏ để trà ngậm hoa. Tiếp đó, người thợ trà đem trà ra sấy và bắt đầu ướp với gạo sen. Trà được trộn đều với những cánh hoa, người Tây Hồ gọi là túi hương và ủ kỹ trong ba ngày. Mỗi cân trà qua từ 5-7-9 lần ngậm gạo sen, tùy phẩm cấp và chất lượng gạo sen. Mỗi lần mỗi cân trà phải dùng hai lạng gạo sen. Như vậy, để ướp một kilôgam trà sen Tây Hồ phải dùng đến 1.400 bông sen. Đây chính điểm làm nên Hương vị trà ướp sen Hồ Tây đặc biệt.

2. Gìn giữ Hương vị trà ướp sen Hồ Tây

Diện tích sen Hồ Tây ngày càng bị thu hẹp. Đặc biệt, sen Hồ Tây là một nguồn gen quý , từng có đề tài khoa học cấp bộ nghiên cứu “Khai thác và phát triển nguồn gen một số giống hoa sen ở Đồng bằng Bắc Bộ. Các viện nghiên cứu lâm nông nghiệp đã thực hiện bảo tồn, di trú và tư liệu hóa nguồn gen cây sen Hồ Tây; thu thập và đánh giá đa dạng sinh học các nguồn gen sen nhằm phục vụ công tác bảo tồn, khai thác sử dụng và đăng ký ở ngân hàng gen thế giới, qua đó giữ được hương sen đến muôn đời sau. Để hương vị trà ướp sen Hồ Tây không bị biến mất khỏi đời sống văn hóa.

Sản phẩm chè ướp hoa sen Hồ Tây của chè sen Minh Cường được người yêu trà sen đánh giá cao về chất lượng, hương sen quyện giữa vị trà đậm đà.
Chén trà ướp hoa sen Hồ Tây của trà sen Minh Cường thơm ngát

Các nhà khoa học cũng đã thu thập được kiến thức về phương thức nhân giống, canh tác, thu hoạch, bảo quản sen Hồ Tây của người dân để làm cơ sở xây dựng quy trình kỹ thuật bảo tồn tại chỗ đối với cây sen nơi đây. Hiện trung tâm đang xây dựng dự án quy trình kỹ thuật nhân giống và canh tác sen Hồ Tây. Ngoài việc di trú cây sen từ Hồ Tây, xem xét, học tập kinh nghiệm chuyển giao kỹ thuật chăm sóc, thu hoạch để bảo tồn được Hương vị trà sen tây hồ không bị đột biến, thoái hóa đi.

Rất có thể hương vị trà ướp sen Tây Hồ chỉ còn là ký ức. Và nếu thế thật thì buồn biết mấy, bởi khi uống một hớp chè ướp sen Hồ Tây nghĩa là bạn đang uống cả một không gian đất trời Hà Thành là vậy. Hỏi có thú chơi nào thanh tao nhã khí được như vậy, có hương, có sắc có vị, có đầy đủ mọi rung cảm của thế gian trần tục, nhưng lại không gắt không tham không tục. Cùng với thú ngắm sen, thưởng thức thứ hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết lại sáng tạo nên một thú thưởng trà cầu kỳ mà thanh nhã tuyệt diệu, đó là văn hóa Trà ướp sen Tây Hồ.

Bạn có thể đọc thêm:

Người dân làng sen Hồ Tây chỉ ao ước lưu giữ và mở rộng được giống sen quý này. Với người dân Tây Hồ, sen có ý nghĩa tinh thần rất lớn, là nét đặc trưng văn hóa của vùng. Mặc dù, ô nhiễm môi trường đang làm diện tích sen Hồ Tây ngày càng bị thu hẹp. Lãnh đạo Tp Hà Nội cho biết, TP đang giao cơ quan chức năng nghiên cứu, xây dựng chiến lược phát triển giống sen quý Hồ Tây, từ đó, có giải pháp lưu giữ hương vị trà ướp sen Hồ Tây. Đây là thông tin rất ý nghĩa bởi cây sen Hồ Tây là loài cây bản địa, là nguồn gen quý của đất kinh kỳ Thăng Long, có giá trị về khoa học, kinh tế, văn hóa, nó là một phần trong hồn Thăng Long- Hà Nội. Hương vị trà sen Tây Hồ làm bạn lưu luyến ở đây nhé!.

Quý khách cần mua Trà ướp sen Hồ Tây, cần tư vấn và đặt hàng, vui lòng gọi: 0934 568 912 – 0985 780 840.

Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp

Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp

Mấy năm qua, trào lưu Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp đã thực sự trở thành cơn sốt đối với giới trẻ Hà thành. Và rất nhiều cô nàng đã lưu giữ tuổi 20 yêu dấu bằng bộ ảnh tạo dáng  bên sen đẹp.

1. Trào lưu Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp

Mùa hè đến, tháng 6 về, năm nay không quá ồn ã, song trào lưu chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp vẫn còn sức hút lớn. Mặc dù sen Hồ Tây năm nay không có nhiều, nhưng các nhóm chụp ảnh, đặc biệt là các cô nàng tìm tới những địa điểm quen thuộc bên Hồ Tây, Hà Nội để ghi lại cho mình những hình ảnh đẹp nhất bên sắc hồng của sen và sắc xanh dịu mát của những chiếc lá bập bềnh trên sóng nước.

Trào lưu chụp ảnh sen Hồ Tây được nhiều bạn trẻ yêu thích
Trào lưu chụp ảnh sen Hồ Tây được nhiều bạn trẻ yêu thích

Hoà cùng khung cảnh nhẹ nhàng, thanh tịnh của đầm sen sáng sớm hay chiều mát, Hoàng Yến cho biết, dù là người biết đến trào lưu Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp muộn, song em cũng kịp chọn cho mình những bộ áo dài thướt tha duyên dáng, áo yếm khoe trọn tấm lưng ong nuột nà hay những bộ cánh tứ thân đậm chất thôn quê dân giã. Nhìn các bạn mình lại thèm uống trà sen Tây Hồ quá!

Hoàng Yến bảo, nhiều bạn đi chụp ảnh sen Hồ Tây, nhưng lại diện nhiều bộ quần áo không đúng với tinh thần của hoa sen. Không ít cô nàng khiến người xung quanh đỏ mặt, nhức mắt khi khoe dáng quá táo bạo với áo yếm hay lựa chọn đồ “phụ kiện” phù hợp, chưa tinh tế. Rất nhiều trường hợp phô diễn quá đà mà lâm vào tình cảnh phản cảm lúc nào không hay.

Một trong những hình ảnh chụp sen Hồ Tây đẹp.
Một trong những hình ảnh chụp sen Hồ Tây đẹp

Mặc dù có không ít cô gái đã bị “ném đá” dữ dội vì ăn mặc hở hang, tạo dáng quái dị bên hoa sen nhưng dường như bỏ ngoài tai mọi xì xào, bàn tán của dư luận, nhiều mùa sen trước đó đều xuất hiện hình ảnh phản cảm khoe da thịt lẫn cả 3 vòng của các thiếu nữ với quan điểm bao biện rằng việc sẵn sàng chụp ảnh nude, nửa kín nửa hở với hoa sen là cách để lưu giữ tuổi thanh xuân. Rất nhiều người đã khiến cho trào lưu Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp bị nhìn bằng con mắt soi mói của người lớn.

2. Bí quyết Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp

Chụp ảnh ngoài đầm sen Hồ Tây chủ yếu đi cầu tre rất dễ ngã, các bạn nữ nên tránh đi giày cao hoặc những trang phục quá rườm rà. Ngoài ra, các bạn cần nhớ, bí quyết Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp là trang phục nên tránh các màu tối vì sẽ không nổi bật giữa đầm sen xanh ngút tầm mắt. Theo Trà Sen Minh Cường thì màu xanh cũng được khuyến cáo vì có thể làm bạn bị lẫn vào bối cảnh. Hãy ưu tiên các trang phục màu tươi sáng nhưng đừng rối mắt, nhiều chi tiết, họa tiết.

Giá vé vào chụp hoa sen xê dịch khoảng 20 – 30k/người hoặc cao hơn, tùy theo độ rộng và đẹp của đầm sen. Nhiều bãi sen còn có cây giả, nhà gỗ rất đẹp để khách chụp ảnh. Gửi xe 10k/xe máy. Giá có thể sẽ tăng vào các tháng cao điểm. Các bạn nên đi một vòng để chọn lựa bãi sen ưng ý nhất.

Một điểm cần lưu ý nữa là nếu ngắt hoa và lá sen trong đầm để chụp ảnh, bạn có thể sẽ bị chủ đầm mắng làm ảnh hưởng tới tâm lý cả buổi chụp. Vì thế, hãy chủ động mua bó hoa sen Hồ Tây tươi cũng là một trong những Bí quyết Chụp ảnh sen Hồ Tây tuyệt đẹp.

chụp ảnh cùng hoa sen

Lại thêm một mùa sen nữa bắt đầu, nếu các quý cô muốn chụp ảnh, khoe dáng cùng những bông sen mảnh mai mềm mại thì hãy lựa chọn trang phục, phụ kiện thật cẩn thận để tránh việc quá lộ liễu hay mất hết mĩ quan, khiến bình dị nhẹ nhàng của những tấm áo yếm mong manh, áo tứ thân, áo dài duyên dáng trở nên hớ hênh, phản cảm. Tinh ý trong việc lựa chọn phụ kiện, đồ nội y đi kèm cũng là một việc quan trọng, cần thiết để những bức hình của bạn thêm hoàn hảo và tinh tế.

Khỏi cần nói, người mừng nhất là chủ những đầm sen hồ Tây và những thợ chụp ảnh chuyên nghiệp. Một số vườn sen bán vé vào cửa với giá 20.000 – 50.000; gửi xe 20.000 –  40.000 đồng; thuê áo yếm 100.000 đồng/1 bộ; các đạo cụ khác khoảng 50.000 đồng; Hoa sen khoảng 80.000 – 300.000 đồng/ 1 bó khoảng 10 bông. Tổng chi phí khi đi chụp ảnh sen nếu tiết kiệm nhất cũng khoảng 300.000 – 500.000 đồng.

Bức ảnh tạo dáng với sen nhận nhiều gạch đá!
Bức ảnh tạo dáng với sen nhận nhiều gạch đá!

Chụp ảnh để lưu lại cái khoảnh khắc đẹp khi đang ở độ xuân thì để sau này già ngắm lại mà tiếc nuối hay đơn giản chỉ là để up facebook ‘câu lai’. Lại nói, gần đây, trào lưu chụp ảnh sen Hồ Tây không giới hạn tuổi, không chỉ có gái trẻ đâu nhé, mà ngay cả những chị 1 con, 3 con, những phụ nữ trung niên hay thậm chí có bà 50 – 60 tuổi vẫn đến như thường. Bên cạnh những bức ảnh nghệ thuật, ghi lại những khoảnh khắc đẹp đẽ, ấn tượng bên hoa sen hút nghìn like với nhiều lời khen ngợi không ngớt, thì cũng có không ít những bức ảnh phản cảm bên đóa sen cao quý nơi đất trời Thủ đô.

Các bạn cần mua trà sen Hồ Tây, hay còn gọi trà sen hồ tây đặc biệt vui lòng liên hệ với chúng tôi để biết địa chỉ bán chè ướp sen Hồ Tây, giá bán chè sen Hồ Tây và cách phân biệt chè sen Hồ Tây thật và giả nhé: 0934 568912 – 0985 780 840.

Mỹ nữ diện xiêm y hái trà

Mỹ nữ diện xiêm y hái trà

Mới đây, hình ảnh một nhóm mỹ nữ diện xiêm y hái trà mùa xuân gây xôn xao cộng đồng mạng. 

Những mỹ nữ diện xiêm y hái trà trên đồi chè "Đường triều trà thánh lục vũ", thuộc hồ Thiên Mục, Lật Dương, Thường Châu, Giang Tô, Trung Quốc.

Những mỹ nữ diện xiêm y hái trà trên đồi chè “Đường triều trà thánh lục vũ”, thuộc hồ Thiên Mục, Lật Dương, Thường Châu, Giang Tô, Trung Quốc.

Địa điểm những mỹ nữ trẻ trung, xinh đẹp này hái chè là ở khu vực “Đường triều trà thánh lục vũ”, thuộc hồ Thiên Mục, Lật Dương, Thường Châu, Giang Tô, Trung Quốc.

Mấy thiếu nữ với những bộ xiêm y lộng lẫy làm say đắm bao thanh niên yêu trà.

Mỹ nữ mặc đồ cổ trang Đời Đường để hái chè

Mỹ nữ mặc đồ cổ trang Đời Đường để hái chè

Mỹ nữ diện xiêm y hái trà làm say đắm lòng bao người mê trà thái nguyên

Dưới sự hướng dẫn của những người chuyên nghiệp, dàn mỹ nhân cổ trang này tái hiện truyền thống văn hóa về trà từ việc hái lá chè, rửa lá, sao chè, chế trà, pha trà, thưởng thức trà.

Thiếu nữ dùng những chiếc giỏ tre đựng trà

Thiếu nữ dùng những chiếc giỏ tre đựng trà

Tất cả những công đoạn đều được làm thủ công theo những công nghệ cổ xưa, thể hiện một văn hóa dùng trà ưu nhã, thanh tịnh gần giống trà Thái Nguyên.

Những cô gái được hướng dẫn tỷ mẩn

Những cô gái được hướng dẫn tỷ mẩn

Như hình ảnh chúng ta thấy, trang phục của những cô gái này khá nóng bỏng. Theo phong cách thời Đường, bộ ngực của những cô gái bị chèn ép, căng phồng dưới lớp quần áo thướt tha.

thiếu nữ sao chè

Không chỉ hái trà thái nguyên, các thiếu nữ còn trình diễn các công đoạn sao chè bằng chảo gang. Tinh tế các bạn có thể thấy, đây cũng là cách sao chè truyền thống tại các vùng chè của Thái Nguyên nước mình.

Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba

Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba

Đầu xuân, Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba là một thú vui tôi giữ lại, kế thừa từ các cụ nhà tôi, thấy đời tao nhã, lên hương.

1. Thói quen Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba

Tháng Ba chầm chậm trôi trong sắc trắng tinh khôi của gánh hàng hoa về qua ngõ nhỏ, tôi lại giữ thói quen nhiều năm của gia đình, ướp trà và thưởng trà hoa bưởi tháng Ba để nhã với bạn bè trong cái lạnh cuối còn đang dùng dằng, giữa những tia nắng xuân vờn trên muôn mua và trên búp chè xanh non.

trà ướp hoa bưởi

Trà ướp hoa bưởi

 

Để ướp trà hoa bưởi, tôi thường chọn trà Thái Nguyên, nhưng phải là thứ trà ở vùng chè Tân Cương Thái Nguyên nổi tiếng, gửi hương bưởi vườn nhà từ quê về phố. Dẫu công việc bộn bề, dẫu bận rộn mưu sinh đến đâu thì tôi vẫn phải dành thời gian cho đam mê bên ấm trà, cùng bạn bè nhâm nhi thưởng trà hoa bưởi tháng Ba. Thú vui này, thói quen này gợi lại những ký ức xa xôi, làm ta thêm yêu và nhìn cuộc đời ở chiều kích của mùi hương.

Ướp trà hoa bưởi vốn là công việc tỉ mỉ, tốn thời gian nên không thể vội vã sớm chiều; phải đầy đủ nguyên liệu, đúng thời gian và các công đoạn mới có thể cầm trên tay ly trà thiền như mong đợi. Hoa bưởi giữa mùa nở trắng tinh khôi, cánh xòe vừa tầm, không dập nát, không héo, nụ căng, chớm nở. Sau khi chọn hoa phải tách lấy nhụy, tách nụ, chỉ lấy riêng cánh và đài để ướp với trà. Việc này tốn nhiều thời gian nhưng để có thể Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba ngon trọn vẹn, tôi không nỡ làm nhanh công đoạn này.

Khi ướp trà hoa bưởi thì cứ 2 tiếng phải thông hoa một lần cho hương trải đều, trà không bị ẩm vì đọng hơi. Mỗi một tuần trà ướp khoảng 8 – 10 tiếng là vừa đủ độ ngấm hương. Sau đó nhặt cách hoa, đài hoa bỏ ra, rồi trải đều trà xuống mâm, rồi mới bắc lên bếp sao lại để trà khô. Khi sao phải đến tầm, giữ cho hương hoa ngấm đều và cánh trà săn lại như lúc đầu. Công đoạn sao trà cũng phải lưu ý chảo nóng già, lửa nhỏ, đảo nhanh nhưng không quá mạnh tay để trà không bị vụn. Nên chọn trà Thái Nguyên còn mộc để cánh trà không quá giòn. Bạn cũng có thể lựa chọn trà sen Tây Hồ nếu bạn là người mê hương trà.

2. Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba như thế nào

Pha tuần trà ướp hoa bưởi đầu tiên sau chuỗi ngày dày công tẩm ướp, cầm trên tay ly trà nóng hổi, nước xanh trong, hương bưởi thơm bảng lảng trong làn khói nghi ngút bốc lên từ ấm trà thiền thấy lòng như lâng lâng, thư thái lạ kỳ. Sau bao nhọc nhằn với thứ văn hóa trà, ngồi thưởng trà hoa bưởi tháng Ba cùng nhâm nhi lại cảm giác tỉ mẩn chuẩn bị trà, hoa, thông trà, sấy trà, hóa ra thật là thú vị khi ta có thể tự làm gì đó để thưởng thức cái dư vị tháng ba đất trời. Ngoài ra bạn có thể thưởng thức trà Long ẩm hoặc trà Khang thái cũng làm say đắm biết bao người mê trà thái nguyên.

Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba cần phải giữ được một thần thái khoan thai, bình tâm mới cảm được hết mùi hương, vị và chất của trà. Lòng thư thái, an nhiên với thú nhã cầu kỳ mà thanh cao. Nhấp chén hương trà đầu tiên cảm nhận vị chát dịu của lá chè thấm đẫm sương gió cao nguyên. Đến chén thứ hai, vị thanh ngọt đọng lại trên môi thoảng hương thơm nồng nàn của hoa bưởi. Vị đăng đắng, dìu dịu sẽ ngấm trong vị giác khi uống đến chén thứ ba…

Nhấp ly trà rồi dường như lòng ta khó dứt, muốn kéo dài mãi tuần trà…! Thưởng trà hoa bưởi tháng Ba đưa lòng về với thôn quê qua nơi phố thị. Pha ấm trà thơm, với kẹo lạc vừng, nhìn mưa xuân lất phất với người bạn tâm giao tri kỷ, thật là một thú nhã không gì sánh bằng. Uống chén trà thơm say lòng bên câu chuyện cũ thủa hàn vi mà rưng rưng nhớ Mẹ, nhớ Bà, lòng bồi hồi, xao xuyến thương nhớ ngày xưa yêu dấu. Cảm ơn trà hoa bưởi!

Truyện hài: Cho một tách trà đặc nhé

Truyện hài: Cho một tách trà đặc nhé

Truyện hài: Cho một tách trà đặc nhé của Aziz Nesin kể về một người đàn ông nghiện trà, chắc là trà Thái Nguyên thì phải. Rất thú vị!

Ở những người cùng thế hệ với tôi, nghĩa là những người sinh ra vào cuộc Đại thế chiến thứ nhất và lớn lên đúng vào cuộc Đại thế chiến thứ hai, thì trừ một vài trường hợp rất hãn hữu, còn thì tôi cam đoan anh nào cũng phải có một thói lập dị nào đó. Mà thậm chí đối với nhiều anh, nó còn trở thành một thứ nghiện nữa là đằng khác. Tôi dám đánh cuộc là phần đông những anh nào hễ cứ vừa đi ngoài đường vừa lẩm bẩm nói hay mủm mỉm cười một mình, hay vừa đi vừa nháy mắt hoặc nhún vai, thì đều là chạc tuổi tôi cả.

Riêng về phần tôi, cái thứ nghiện đó là nước chè. Ngày nào mà chưa uống đủ hai ba chục chén là tôi không chịu được. Tất nhiên, sở dĩ tôi chỉ kể ra một cái thói hư dễ tha thứ nhất trong số các thói hư của tôi, chẳng qua là vì tôi độ lượng với mình mà thôi, chứ thực tình tôi còn nhiều tật xấu khác mà thậm chí ngay đối với bản thân tôi, chưa chắc tôi đã dám thú nhận.

Cái bệnh nghiện nước chè của tôi phát sinh là do một hoàn cảnh như thế này. Bấy giờ là vào những năm chiến tranh thế giới thứ nhất, thời kỳ mà tìm được một mẩu bánh mì khô là đã quý lắm rồi. Một hôm, khi tôi mới được độ chín tháng, không biết ông bố tôi kiếm được ở đâu một ống bơ nước chè to đại. Ông thả vào đấy mấy cái vỏ bánh mì khô, ngoáy lên, rồi cho tôi uống. Thế là vi trùng nghiện nước chè thấm vào máu tôi ngay từ lúc mới lọt lòng.

Thật không ngờ cái sự nghiện nước chè ấy đã khiến tôi nhiều phen khốn khổ, nhất là những lần tôi phải đi xa. Nhưng khổ nhục nhất có lẽ phải nói là cái lần tôi có việc phải dừng chân tại một tỉnh nọ, mà tôi không muốn nói tên ra đây.

Sáng hôm ấy, vì phải đi tiếp đến một nơi xa bằng ô tô buýt nên tôi dậy rất sớm. Ở khách sạn ai cũng biết tôi là anh nghiện chè, nên sáng nào họ cũng mang đến cho tôi một lúc mấy tách. Bởi thế nên trước khi ra khỏi buồng, tôi đã kịp tợp hết bốn tách.

Trong câu chuyện của tôi có đôi chỗ có thể làm các bạn khó chịu vì nó không được văn minh cho lắm, nên tôi phải nói trước. Chắc các bạn đã biết, nước chè có công dụng rất tốt là vì, nói vô phép các bạn, nó rất lợi tiểu. Cứ cho vào bốn tách thì thế nào cũng phải cho ra một tách.

Sợ nhỡ ô tô, nên cứ để nguyên cả bốn tách ở trong bụng, tôi lao vội xuống dưới nhà. Nói của đáng tội bốn tách đối với tôi thì vẫn chưa mùi mẽ gì, vì tôi đã quen rồi.

Ông chủ khách sạn là một con người vui tính và tốt bụng mà tôi mới quen biết. Khi tôi xuống đến dưới nhà ông bảo tôi:

– Từ giờ đến lúc xe chạy hãy còn thời gian. Mời ông xơi tách trà đã!

Tôi uống với ông ta tách thứ năm.

– Tôi biết ông thích uống nước trà lắm, – ông ta nói. – Vậy mời ông xơi thêm tách nữa!

Nước chè của ông ta rất ngon, nên không nói chắc các bạn cũng biết là tôi không thể từ chối nổi. Thế là thành sáu tách tất cả. Sáu tách đối với tôi thì cũng chưa lấy gì làm nhiều lắm, nhưng dù sao cũng cần phải ra ngoài một chút. Tôi đã định xin phép, nhưng thấy chủ nhân cứ thao thao bất tuyệt nên không dám ngắt lời. Vừa lúc đó thì có bà chạc trung tuần bước vào.

– Thưa ngài, tôi là người hôm qua được hầu chuyện ngài bằng điện thoại đấy ạ! – Bà ta tự giới thiệu.

– Ồ, rất hân hạnh được gặp bà.

Người đàn bà ấy hóa ra vừa là nhà thơ, nhà viết truyện ngắn, nhà viết tiểu thuyết kiêm nhà viết kịch. Bà ta đã đưa tặng tôi bốn tác phẩm của mình.

– Xin lỗi, bà dùng trà hay cà phê ạ? – Tôi hỏi.

– Xin ông nước trà thái nguyên ạ!

Không hiểu sao, tôi cảm thấy nếu chỉ gọi nước trà cho mình bà ta thôi, thì thật là bất lịch sự. Nên tôi lại phải uống với bà ta một tách nữa là thành bảy tách.

Sau tách thứ bảy, tôi đã bắt đầu thấy hơi khó chịu, tuy chưa đến mức khó chịu lắm. Nhưng lẽ nào vừa làm quen với một người phụ nữ đã vội đứng dậy xin phép đi ra. Đã mấy lần tôi định nói: “Xin lỗi bà, tôi chạy về buồng một phút, tôi để quên một thứ ở đấy” hoặc “Xin phép bà, tôi chạy ra chỗ máy điện thoại một phút”. Nhưng bà khách đang cơn cao hứng bàn luận về thơ ca, nên tôi không sao nói xen được câu nào.

– Cuộc sống ở đây mới buồn làm sao – Cuối cùng bà ta thở dài nói.

– Vâng, nhất là lúc này tôi lại càng cảm thấy buồn… – Tôi đáp.

– Nhưng ngài còn có thể trút bỏ nỗi buồn của mình.

– Đấy là bà tưởng vậy thôi, chứ giá mà tôi có thể trút bỏ được nỗi buồn này…

– Thế cái gì làm ngài khó chịu ạ!

– Đó là cái ước muốn không thực hiện được… Tôi thấy… khó diễn đạt quá.

– Vâng, ngài nói đúng. Không phải bất cứ tình cảm nào ta cũng có thể diễn đạt thành lời được, vì ngôn ngữ của chúng ta nghèo nàn quá!

– Dạ không. Kể ra diễn đạt thì cũng có thể diễn đạt được, nhưng tôi cứ cảm thấy khó nói thế nào ấy…

Bà khách hơi tỏ vẻ ngạc nhiên.

– A! Thế ra ngài…

Nhưng bà ta chưa kịp nói hết câu thì vừa lúc có ba người đàn ông tiến lại phía chúng tôi. Một người đã có tuổi, còn hai người kia chạc trung niên. Đó là ông bác sĩ của tỉnh và hai ông luật sư.

Họ mới biết tin là tôi đang ở đây.

– Rất hân hạnh được làm quen với các ông.

Các vị khác mới này cũng cần phải tiếp đãi. Nhưng ngoài trà và cà phê ra thì không còn cái gì khác. Vì thế tôi sẽ lại phải cùng uống với họ.

– Ồ, không đời nào – Ông bác sĩ tuyên bố, – Ngài là khách của chúng tôi thì chúng tôi phải đãi ngài chứ! – Rồi ông quay sang bảo người hầu bàn: – Cho năm tách trà nhé!

Tách thứ tám đã cạn mà tôi vẫn chưa tìm được cớ gì để ra ngoài một lát. Lúc này tôi đã thấy khó chịu thực sự rồi chứ không còn nói đùa nữa. Nhưng vừa làm quen với họ xong, chả lẽ… Hơn nữa, cả ba vị khách này đều là những người có tư tưởng tiến bộ cả.

– Theo ý ngài thì có cách gì để giảm nhẹ gánh nặng cho dân chúng không ạ? – Viên luật sư hỏi.

– Trời ơi! Làm sao có thể nghĩ đến chuyện giảm nhẹ gánh nặng cho người khác, trong khi chính tôi đang cần được trút bỏ gánh nặng trong người!

– Tôi thấy cần phải đi ra ngoài.

– Ngài định nói gì ạ? – Ông bác sĩ không hiểu.

– À, chắc là ngài muốn nói phải đi ra khỏi biên giới nước ta. – Ông luật sư trả lời thay tôi. – Phải, chúng ta phải cho thanh niên đi du học nước ngoài thật nhiều mới được, vì có nhiều cái chúng ta phải học hỏi ở họ lắm!

Nói vô phép các bạn, lúc này tôi đã.. buồn… cứng cả người, không thể nhịn được nữa. Thôi kệ? Chả lịch sự thì đừng! Tôi nghĩ thầm như vậy rồi bảo họ:

– Xin lỗi các vị một chút…

Nhưng chưa kịp đứng lên thì một nhân vật mới đã xuất hiện. Đó là một thương gia trẻ mà tôi mới quen biết cách đây hai hôm. Ông này đối với tôi cũng có rất nhiều cảm tình thân thiện.

– Ô tô sẽ khởi hành từ trạm giao thông. – Ông ta báo cho chúng tôi biết.

Tôi vội vàng đứng dậy, định tìm cách chuồn khỏi họ một chút. Nhưng không kịp. Ông thương gia đã kẹp chặt một bên nách tôi, còn nách bên kia ông luật sư. Tôi không nỡ xúc phạm đến cử chỉ thân thiết của họ, nên đành chịu cứng. Có hai người xốc nách hai bên, tôi bước ra khỏi khách sạn như một tên tội phạm. Tám chén nước trà cứ ùng ục trong bụng, may mà có hai người đỡ hai bên, chứ không thì có lẽ tôi không đi nổi.

– Ngài khó chịu ạ?

– Vâng, hơi khó chịu.

– Ngài làm sao thế?

– Tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi thấy trong người hơi khó chịu, y như có cái gì nó…

– …Đè nặng trong người phải không?

– Vâng, hình như thế.

– Thì tình cảnh nước nhà thế này ngài bảo ai mà không thấy đau lòng?!

Chúng tôi đi hết một quảng trường, rồi lại vượt qua hai dãy phố. Trời ơi! Tôi chỉ mong sao đến trạm cho nhanh! Đến đó rồi, thì có ngượng đến mấy cũng mặc, tôi phải chạy đi tìm ngay cái chỗ cần thiết.

Nhưng không ngờ, trạm to thế mà cái chỗ tôi cần tìm thì lại không có.

– Ngài uống trà hay cà phê ạ?

– Không, cảm ơn! Tôi không uống gì đâu!

– Ấy chết! Sao lại thế ạ! Muốn gì ngài cũng phải uống với chúng tôi một chén đã!

Người ta mang trà đến. Tôi uống vội uống vàng hết ngụm này đến ngụm khác để tranh thủ thời gian. Cứ mỗi ngụm tôi lại thấy bụng đau nhói. Uống hết tách thứ chín, tôi bắt đầu vã mồ hôi. Nhưng có khi ra mồ hôi thế lại hóa hay, vì có thể tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Thấy mặt tôi lấm tấm mồ hôi, viên luật sư hỏi:

– Ngài khó chịu ạ?

– Vâng, tôi thấy khó chịu lắm!

– Tôi có thuốc đây! Uống vào sẽ hết ra mồ hôi ngay!

– Ấy thôi! Tôi không uống thuốc đâu!

Nhưng người thư ký vẫn mang đến cho tôi mấy viên thuốc và một cốc nước. Mọi người đồng thanh bảo:

– Ngài uống đi ạ!

Giá như được lựa chọn, thì có lẽ tôi xin được nuốt ngay một tấm bọt biển hay một tờ giấy thấm còn hơn! Mọi người gần như phải dùng vũ lực ép tôi uống mấy viên thuốc và cốc nước.

– Tôi không chịu nổi nữa đâu – Uống hết cốc nước tôi bảo họ – Tôi phải đi ra ngoài đây!…

– Ngài vẫn thấy khó chịu ạ?

– Tôi khó chịu lắm!

Tôi lảo đảo đứng dậy, định đi ra, thì có một người bước vào nói:

– Ô tô sắp chạy. Xin mời các vị lên xe cho!

Tình trạng mỗi lúc một nguy ngập: gần hai chục vị trí thức của tỉnh mà tôi mới quen biết ra tiễn tôi. Người nào cũng tranh nhau nói, tranh nhau kể. Làm thế nào tôi thoát khỏi tay họ được!

Chúng tôi đã đến trạm giao thông. Nhưng té ra người ta chưa bơm lốp xe. Viên thư ký trạm cũng là một anh chàng sính chuyện văn chương. Anh ta nói:

– Tất nhiên là ngài không biết chúng tôi, nhưng chúng tôi thì biết ngài rất rõ. Trong khi chờ bơm xe, xin mời ngài uống với chúng tôi chén trà đã!

– Cám ơn anh, tôi vừa uống xong!

– Ấy chết! Xin ngài đừng từ chối!

Chao ôi! Thử hỏi trên đời này còn có thứ cực hình nào hơn thế nữa! Uống hết tách thứ mười, tình trạng tôi đã hoàn toàn nguy kịch: Tim tôi đập mạnh, tai ù lên. Tôi không còn nghĩ gì đến chuyện xấu hổ nữa. Tôi phải hỏi thẳng xem nhà vệ sinh ở đâu để tôi chạy đi mới được.

– Chỗ đi tiểu ở đâu nhỉ? – Tôi nhăn nhó hỏi.

– Nhà vệ sinh ấy ạ?

– Phải.

– Ở sân nhà thờ lớn kia ạ! Cách đây khá xa.

Đúng lúc đó, người tài xế đã bơm xong lốp xe bước vào:

– Xin mời các vị lên ô tô cho!

Cái bộ dạng của tôi lúc này đã thảm hại lắm, ấy thế mà tôi vẫn phải cố gượng cười với những người đi tiễn thì không biết trông cái mặt tôi nó ra làm sao? Tôi phải cố gắng nhếch mép làm một nụ cười méo xẹo, ô tô bắt đầu chuyển bánh. Chúng tôi vẫy tay chào nhau.

Những người đàn ông nổi tiếng rất thích uống trà

Những người đàn ông nổi tiếng rất thích uống trà

Truyện hài: Cho một tách trà đặc nhé thật thú vị phải không?

Đi được một lúc thì tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Cỏ lẽ những cái xóc ô tô đã làm cho cái bụng đầy nước của tôi nó xẹp đi chăng? Xe cứ tiếp tục chạy.

– Bao giờ thì đến nơi nhỉ?

– Khoảng hai tiếng rưỡi nữa!

Kể ra, cứ ngồi yên một chỗ như thế thì cũng chưa sao, tôi thấy vẫn còn có thể chịu được. Đi chừng một tiếng rưỡi đồng hồ thì ô tô bắt đầu tiến vào một thị trấn và dừng lại trước một quán cà phê.

Tôi vội nhảy ngay xuống, hai tay ôm lấy bụng. Đưa mắt nhìn xung quanh, tôi hi vọng tìm được một nơi nào khuất vắng. Nhưng chết rồi, lại có bốn người nào đang vừa tiến về phía tôi vừa mỉm cười!

– Chào bác ạ! Xin giới thiệu, chúng tôi là những giáo viên ở đây. Chúng tôi được người ta gọi điện báo cho biết là bác sẽ đến đây.

Chắc các bạn đã hình dung được tình cảm thảm hại của tôi lúc này. Tôi trả lời họ mà mặt thì nhăn nhó:

– Rất hân hạnh!

– Ô tô còn đỗ ở đây chừng dăm, mười phút. Vậy mời bác xơi nước đã!

Nghe nói đến “nước”, tôi bủn rủn cả chân tay. Người ta kéo tôi vào tiệm cà phê.

– Tôi không muốn uống trà đâu!

– Nếu vậy bác xơi cà phê nhé

– Không, cà phê cũng chịu thôi!

– Thế thì bác phải uống một chút gì, chứ không thì thật tủi cho chúng tôi!

Rồi họ vẫn cứ mang trà đến. Nhưng trà nào có ra trà! Uống xong tách thứ mười một, bụng tôi đau quặn.

– Ở đây nhà đi tiểu ở chỗ nào nhỉ? – Tôi đành hỏi thẳng.

Bỗng có tiếng người tài xế kêu to:

– Yêu cầu hành khách lên xe thôi!

– Nhà vệ sinh ấy ạ? Ở trường học đằng kia cơ ạ! – Một vị giáo viên nói rồi chỉ về phía tít ngọn đồi trước mặt. Nhưng tôi còn hơi sức đâu mà leo lên được đến đấy!

– Yêu cầu hành khách lên xe! – Người tài xế lại giục một lần nữa.

– Không có ai quan tâm gì đến khó khăn của chúng tôi cả. – Một vị giáo viên nói.

– Vâng. – Tôi đáp – Chẳng ai muốn lâm vào tình cảnh của người khác làm gì. Mỗi người có nỗi khổ riêng của mình.

– Không biết tình trạng này kéo dài đến bao giờ nữa?

Chân tôi lúc này muốn khuỵu xuống.

– Tôi chỉ mong sao chóng đến khách sạn thôi. Đến đó tôi sẽ dễ chịu ngay!…

Mọi người không hiểu tôi muốn nói gì, nhưng vẫn cười ầm lên, vì tưởng tôi khôi hài.

Tôi lên ô tô ngồi.

– Chúc bác lên đường bình an!

Thế là lần này chúng tôi không kịp chuyện trò gì với nhau. Thôi được, để đến lúc về vậy.

Nhớ những cái xóc của ô tô nên tôi lại thấy dễ chịu hơn. Hay là nói với tài xế cho xe dừng lại? Không biết có nên không nhỉ. Trong xe có đến năm, sáu chục hành khách, cả đàn bà trẻ con. Mọi người sẽ tập trung nhìn tôi mà cười mất! Lúc ấy thì biết chui vào đâu? Thôi, tốt nhất là cứ quên đi, đừng nghĩ đến nữa thì sẽ thấy dễ chịu thôi! Tôi nghĩ thầm như vậy.

Đúng lúc đó, có một chú bé bỗng kêu lên:

– Mẹ ơi! Con muốn đi tè!

– Cố nhịn đi một tí con!

Một hành khách kêu to bảo bác tài xế.

– Bác tài ơi! Cho xe dừng lại một chút nhé? Có người muốn đi tiểu?

– Phải tính trước từ nhà chứ? – Người tài xế càu nhàu. – Cứ mỗi người dừng lại một tí thì kiếp nào mới đến nơi được?

Tôi đang mừng thầm, nghe nói thế lại cụt hứng. Lại phải cố bóp bụng mà chịu vậy.

Ba tiếng rưỡi sau, chúng tôi mới đến nơi. Mọi người xuống xe. Khách sạn đã ở ngay trước mặt. Tôi chạy vội ngay về phía đó. Nhưng có ba thanh niên bỗng chặn tôi lại. Cùng đi với họ có hai đại biểu của phái đối lập.

– Chúng tôi đang họp hội nghị.

Té ra cả hai vị đại biểu này đều quá tha thiết muốn gặp tôi, nên đáng lẽ phải đi từ sớm, nhưng họ đã nán lại đến tận chiều để chờ gặp tôi. Biết làm thế nào bây giờ?

– Xin lỗi các vị một phút đã…

– Xin ngài để sau hẵng hay, chúng tôi đang đợi ngài.

Chúng tôi bước vào một gian phòng đầy người ngồi.

Hội nghị chưa khai mạc.

– Mang trà ra đây nhé!

Tôi uống tách thứ mười hai. Có người hỏi:

– Không biết đến bao giờ mới chấm dứt những thủ tục này?

– Xin lỗi, ở đây có nhà vệ sinh không ạ?

– Sao ngài lại hỏi thế ạ?

– A, tôi chỉ muốn biết thế thôi!…

– Mang thêm trà thái nguyên nhé!

– Thôi cảm ơn, tôi đủ rồi.

– Đủ là thế nào ạ! Chúng tôi được biết là ngài thích uống trà lắm mà!

Tôi lại uống tiếp tách thứ mười ba.

– Ngài bảo liệu đến bao giờ mới chấm dứt tất cả những cái trò này?

– Riêng về phần tôi thì tôi thấy thật là nhục nhã!

– Trà gì mà loãng thế. Bảo pha đặc vào nhé! Này anh bạn! Cho thêm nước trà nhé! Mà thật đặc vào!

Tôi lại cạn chén thứ mười bốn.

– Thật không chịu đựng nổi nữa!

– Vâng, đúng là như vậy! Thì ngài bảo nỗ lực đến hết sức mình mà vẫn không đạt được nguyện vọng, thì ai còn đủ kiên nhẫn mà chịu đựng nữa?!

– Xin lỗi các vị, tôi đến khách sạn một chút rồi quay lại ngay!

Tôi muốn chạy, nhưng không chạy nổi nữa, mà phải khom người đi ra ngoài.

– Rất hân hạnh được gặp ngài. Tôi là chánh văn phòng thị chính. Ngài thị trưởng của chúng tôi hỏi thăm ngài từ sáng.

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa đi về phía khách sạn.

– Xin mời ngài vào ạ! Đây là tòa thị chính.

Chúng tôi bước vào ngôi nhà của Tòa thị chính.

– Xin mời ngài xơi nước!

– Cảm ơn ông, tôi không uống được nước trà.

– Ồ thưa ngài, một chén thì có hề gì đâu ạ!

Thế là lại thêm chén thứ mười lăm.

– Ngài xơi thêm chén nữa ạ!

– Thôi đủ rồi ạ, cảm ơn ông.

Có tiếng chuông điện thoại. Viên giám đốc cầm lấy ống nghe.

– Bẩm ngài, vâng. Đang ở đây ạ! Vừa mới đến xong ạ!

Đoạn ông quay sang bảo tôi:

– Ngài tỉnh trưởng đang chờ ngài.

– Thôi để xin phép ông lúc khác…

– Ồ không được. Ngài là khách của chúng tôi. Chúng tôi không để ngài đi đâu cả!

Chúng tôi bước vào buồng làm việc của ông tỉnh trưởng.

– Xin mời ngài xơi nước.

– Thú thật với ngài là tôi không uống được nước trà. Uống vào tôi bị sặc ngay.

– Dù sao cũng mời ngài xơi một chén. Chả lẽ khách đến chơi mà đến một ngụm nước cũng không có.

– Cám ơn ngài, nhưng tôi không thể uống được!

– Ấy, không được! Có vội gì thì ngài cũng phải xơi một chén.

Uống hết chén thứ mười sáu, tôi bỗng cười phá lên như điên. Viên tỉnh trưởng và chánh văn phòng tòa thị chính thị vẫn đang bàn luận về tình hình đất nước.

– Thưa ngài, quả thật với cung cách làm ăn hiện nay thì đáng cười thật!

– Tôi cảm thấy bị tức lắm.

– Vâng, quả là cái lề lối mòn cũ nó làm ngài khó chịu, nhưng bây giờ chắc ngài đã thấy dễ chịu hơn… Ngài chớ nên quên rằng bây giờ không còn như trước nữa…

– Ôi, lạy Chúa. Tôi không biết! Tôi thấy mỗi lúc một tức…!

Về đến khách sạn, tôi lăng ngay chiếc cặp vào góc phòng và hỏi người gác cửa:

– Chỗ đi tiểu ở đâu?

– Thưa, ngài cần thuê phòng một người chứ ạ?

– Một trăm người cũng được! Nhưng chỗ đi tiểu đâu?

Anh ta chìa cho tôi ba tờ khai.

– Trước hết xin ngài điền vào ba tờ khai đã!

– Anh muốn viết gì vào đấy thì viết, nhưng nhà đi tiểu ở đâu?

– Thưa ngài, đã có lệnh của cảnh sát, ai không có đủ giấy tờ thì không được thuê buồng ạ!

Tôi đặt trước mặt anh ta tờ giấy khai sinh và bảo:

– Đây, anh giữ lấy làm kỷ niệm! Anh nói ngay cho tôi, nhà đi tiểu ở chỗ nào?

– Thưa, ngài từ đâu đến ạ?

– Tôi van anh!

– Ngài sẽ ở lại mấy ngày và sau đó sẽ đi đâu ạ?

Phải cố sức lắm tôi mới mở bật được cánh cửa và leo lên cầu thang.

Ở phía cuối hàng lang, tôi nhìn thấy một cánh cửa có ghi số: 00. Tôi đập cánh cửa, nhưng hoá ra cửa lại khóa từ trong.

Tôi mở cánh của bên cạnh. Đó là phòng ngủ. Nhưng thôi cũng đành. Vì tôi không thể nhịn thêm một phút nào nữa.

Ôi, thật là nhẹ nhõm. Người nào chưa từng phải chịu đựng như tôi, thì không thể hiểu thế nào là hạnh phúc. Tôi thanh thản bước xuống cầu thang. Tầng dưới là tiệm cà phê. Tôi khoan khoái ngả người xuống một chiếc ghế và dõng dạc gọi người hầu bàn:

– Ê, này! Cho một tách trà nhé! Thật đặc vào!

Chè Thái Nguyên Minh Cường tổng hợp

Nghệ thuật uống trà của người Việt

Nghệ thuật uống trà của người Việt

Rất nhiều người tìm kiếm câu trả lời về Nghệ thuật uống trà của người Việt vừa có nét cầu kỳ, vừa mang tính dân dã, cần trà ngon Thái Nguyên, chúng ta cùng tìm hiểu.

1. Nguồn gốc Nghệ thuật uống trà của người Việt

  1. Từ lâu lắm rồi, chắc cùng với lịch sử mấy nghìn năm của dân tộc Việt, người Việt đã biết cách dùng lá trà để sử dụng chữa bệnh. Trà ban đầu được coi là vị thuốc quý, và sau đó được trồng để sử dụng làm thức uống hàng ngày. Tra thai nguyen được người Việt dùng suốt năm, suốt đời, kể từ quán nước bên hè phố đến ấm trà trong gia đình, hay những nhà hàng sang trọng.
  2. Nhâm nhi chén trà là khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ hàn huyên của bạn bè tri kỷ, là chén trà chắp cánh tâm giao, là đầu câu chuyện để cùng gặp gỡ trao đổi. Cây chè Việt vì thế đã trở thành một thứ cây khởi nguồn cho sự giao tiếp tình cảm trong đời sống thường nhật, dần dà khởi phát thành Nghệ thuật uống trà của người Việt.
  3. Cây chè không phải độc quyền ở xứ Việt, và vì thế, ở mỗi quốc gia, thức uống này lại có một văn hóa riêng của nó đi theo. Cách thức thưởng trà được nâng lên thành nghệ thuật có ở Trung Hoa và Nhật Bản. Còn ở Việt Nam, Nghệ thuật uống trà của người Việt thể hiện qua phong cách uống trà phong phú những khía cạnh văn hoá ứng xử của người dân Việt. Và cách ẩm trà của người Việt cũng rất riêng, rất độc đáo. Các bậc tiền nhân xưa cho rằng, ẩm trà là một nghệ thuật, mà nghệ thuật thì phi công thức. Trà Việt trong dân gian được sử dụng như một thức uống hàng ngày, đun bát nước trà tươi hoặc nước trà xanh pha hãm dân dã bằng ấm sứ Bát Tràng. Nghệ thuật uống trà của người Việt chủ yếu được hình thành từ tầng lớp tinh hoa, văn sỹ, nghệ sĩ và quan chức, những người giỏi giang, có của.
    1. Nghệ thuật uống trà Thái NguyênNghệ thuật uống trà Thái Nguyên

2. Nghệ thuật uống trà của người Việt vi diệu

  1. Thực ra nói Nghệ thuật uống trà của người Việt vi diệu là cách nói có phần tự hào theo kiểu tinh thần dân tộc. Còn nghệ thuật, văn hóa trà của người Việt cốt ở cái tình, nó là thứ tình trà, mượn trà để hiểu mình, hiểu người, hiểu đời, giao hòa với cuộc sống, thiên nhiên. Tóm lại, và đây, Nghệ thuật uống trà của người Việt Nam có những nét chính. Khi chuẩn bị thì phải là thứ trà ngon Tân Cương Thái Nguyên. Nước pha trà là nước mưa, nước suối hoặc nước giếng trong. Ấm pha trà là ấm Bát tràng.
  2. Trước khi uống trà, người thưởng trà thường đưa chén trà thơm mũi để tận hưởng hương vị trà, sau mới hạ dần xuống miệng, môi nhấp ngụm nhỏ, thấy chát đắng, chân răng cảm nhận như chặt lại, miệng chép liền mấy cái đã thấy dịch vị trong miệng tiết ra có vị ngọt dịu, lòng sảng khoái luận về trà. Trong đó, có người thích trà mộc nguyên hương của trà, một số người thích trà ướp hương như trà ướp sen Tây hồ là đỉnh cao; một số khác thích trà hoa, tức là trộn trà với một số loại hoa để lấy hương hoa; thoảng cũng có người trộn trà với các loại quả như long nhãn, nhân sâm… Nói chung, nó là đa vị, đa giọng điệu trong nghệ thuật uống trà, đa phần mọi người thích tra thai nguyen.
  3. Bên cạnh đó, Nghệ thuật uống trà của người Việt còn được thể hiện ở số người thưởng trà, có thể đó là cách độc ẩm (một mình), đối ẩm (hai người), hay quần ẩm (nhiều người) thể hiện văn hóa thuần chất của mình, đồng thời vẫn còn có những tiêu chuẩn về chất lượng cũng như vị thế của việc thưởng trà. Những người có thú đam mê uống trà ngày nay đã đề ra 4 chuẩn mực về cách chọn trà ngon: “sắc-thanh -vị-thần,” nhưng với những người sành trà, thì trà mộc móc câu (cánh trà sao quăn lại giống hình móc câu) là loại trà quý nhất. Trong cuộc sống, tìm được bạn trà là người bạn tri âm, cùng nhau thưởng trà, ngâm thơ, bộc bạch nỗi niềm hay bàn chuyện gia đình, xã hội nhân tình thế thái để cảm nhận trong trà có cả trời đất, cỏ cây.
  4. Người thưởng trà sành điệu là người chọn thời điểm uống trà vào lúc sáng sớm khi thời khắc âm dương giao hòa, đêm qua – ngày tới, uống trà Thái Nguyên vào thời khắc giao hòa này sẽ có lợi cho sức khỏe và tâm hồn, hướng người thưởng trà tới những điều tốt đẹp. Không gian trà quán ngày nay cũng phổ biến hơn và có một không gian đặc biệt dân dã là các quán trà đá ven đường như một chặng dừng chân, giải khát, chờ đợi rất điển hình đương thời.
  5. Không gian uống trà của người Việt thường mang hơi hướng của văn hóa thiền – là không gian thanh tịnh, thuần khiết, tao nhã, êm dịu. Lý tưởng nhất là những nơi có khung cảnh thiên nhiên đẹp, yên tĩnh, bên trong có tranh ảnh, thư pháp, góc đọc sách báo hoặc bàn cờ. Ấy là thứ trà nghệ thuật của tầng lớp tri thức, còn người Việt dân dã thì cách uống trà Long ẩm cũng dân dã, nó như đầu câu chuyện mỗi ngày vậy thôi.

Bản sắc chè Thái Nguyên ngon

Bản sắc chè Thái Nguyên ngon

Theo các nhà nghiên cứu, Bản sắc chè Thái Nguyên là vô cùng độc đáo, gắn liền giữa các sản phẩm trà trên thị trường và phương thức sản xuất trà thủ công tinh tế.

1. Tìm về bản sắc chè Thái Nguyên

Thú uống chè (trà) là một cái thú có từ lâu đời, trở thành nét độc đáo trong văn hóa ẩm thực của dân tộc. Thú uống trà Thái Nguyên đã tạo ra bản sắc chè Thái Nguyên, ấy chính là văn hóa uống nước chè để bắt đầu câu chuyện, bắt đầu của một ngày mới, trong những buổi làm đồng áng vất vả có chén trà xanh, rồi lãng mạn cao hứng thì vừa uống trà vừa ngâm thơ, âu đó là một cái nét đẹp trong cách uống trà vậy. Mỗi khi cái tên Thái Nguyên được nhắc đến, gợi cho nhiều người về một vùng đất có một bề dày truyền thống cách mạng, và cây chè và các sản phẩm từ chè Thái Nguyên ngon anh hùng đã góp phần vào bản sắc văn hóa vùng định hình trong tổng thể văn hóa Việt.

Để đi tìm hiểu rõ hơn về văn hóa của người Thái Nguyên và những văn hóa ấy liên quan như nào tới cây chè và những sản phẩm từ chè, cùng với đó là nghệ thuật pha và thưởng thức trà, chúng ta cùng tìm hiểu bản sắc Văn hóa Thái Nguyên thể hiện qua ẩm thực “Trà Thái”, qua đó, tìm hiểu một vài nét văn hóa Thái Nguyên với những cái hay – cái đẹp trong nghệ thuật thưởng trà và pha trà của người Thái Nguyên. Lục lại những tư liệu nghiên cứu đã có về văn hóa Thái Nguyên thể hiện qua ẩm thực Chè Thái là những tư liệu hiếm hoi và quý báu. Qua đó cho thấy, ẩm thực văn hóa Chè Thái là một đề tài mang tính quy mô không lớn và không phổ biến lắm, tập trung ở giới tinh hoa, văn sỹ đời xưa, những người đã nâng bản sắc chè Thái Nguyên lên tầm nghệ thuật.

Bản sắc chè Thái Nguyên độc đáo

Bản sắc chè Thái Nguyên độc đáo

2. Bản sắc chè Thái Nguyên độc đáo

Cứ nhắc đến trà Việt, người ta nghĩ ngay đến trà Thái Nguyên. Sản phẩm chè Thái Nguyên có hương vị đặc trưng mà không nơi nào khác có được. Từ rất lâu, chè Thái Nguyên đã được tôn vinh là “đệ nhất danh trà” của đất nước. Đến vùng chè Thái Nguyên ngon, chúng ta sẽ bắt gặp ngay trước mắt ngút ngàn một màu xanh của núi rừng, của những đồi chè đang đơm lộc biếc. Đất nước ta có nhiều vùng chè ngon, nhưng xưa nay chè Tân Cương-Thái nguyên là ngon hơn cả, nổi tiếng hơn cả, và chè Tân Cương chính là hạt nhân nâng tầm bản sắc chè Thái Nguyên trong lòng người yêu trà.

Khác với các vùng đất trồng chè khác của đất nước, chè Lộc xuân đã trở thành một “thương hiệu” nổi tiếng được người tiêu dùng đánh giá cao. Đất Thái Nguyên, đặc biệt là vùng chè đặc sản Tân Cương được coi là một trong những vùng cung cấp những loại chè ngon nổi tiếng. Đây chính là vùng đất chè truyền thống của tỉnh. Sản phẩm chè của quê hương được đem đi khắp các vùng miền và cả thị trường nước ngoài, được những người sành chè và nhiều thị trường khó tính chấp nhận. Để có được điều hạnh phúc và tự hào đó, Chè Thái Nguyên đã thực sự tự mình làm cho mình có bản sắc riêng trong lòng người tiêu dùng.

Điều đặc biệt là khi các loại chè được nhập khẩu từ nước ngoài về đây trồng như Bát tiên, Ô long… sau một thời gian dần dần bị địa phương hóa trở thành “chè Tân Cương, chè Thái Nguyên. Sở dĩ ở Tân cương có những loại chè ngon cũng bởi một phần chất đất ở đây được trời phú cho tươi tốt và đặc biệt thích hợp với cây chè với cây chè. Cũng chả vì thế mà mỗi khi người ta nhắc đến hai chữ Thái Nguyên, đâu chỉ là vùng đất gang thép, đâu chỉ là một thành phố công nghiệp, mà còn được biết đến một sản phẩm không có vùng đất nào của Tổ quốc có được, đó chình là “chè xanh”. Với những nét đẹp văn hóa Trà và thương hiệu Trà Thái Nguyên Đặc Biệt được mọi người biết đến từ lâu, nhưng trên diện rộng thì phải nhờ vào thời đại thông tin, thông qua các Festival trà Thái Nguyên mà bản sắc chè Thái Nguyên được lan tỏa trong cộng đồng.

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào
  1. Theo Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào, chàng tú tài uống trà này khỏe mạnh thông minh, thi đỗ Trạng nguyên.

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào còn lưu lại rằng, đây là một loại trà Ô long có xuất xứ từ núi Vũ Di, Phúc Kiến, Trung Quốc. Truyền thuyết thứ nhất kể lại rằng, vào cuối đời Minh, một vị thái y đã dùng búp non hái từ những cây trà mọc trên núi Vũ Di chữa khỏi bệnh cho thái hậu. Để thưởng công, hoàng đế nhà Minh bèn ban tặng mỗi cây trà quý một chiếc áo bào đỏ để bọc bên ngoài trong những ngày giá lạnh. Đến nay, số trà quý năm xưa chỉ còn lại 6 cây. Mỗi năm, từ 6 cây trà này, người ta chỉ thu được chừng 1kg búp. Hiện tại, chính quyền địa phương quyết định hạn chế khai thác búp của những cây trà Đại Hồng Bào cổ, nên hiện nay, những người mê trà dù có chấp nhận đổi cả gia sản cũng khó có cơ hội sở hữu loại trà quý này. Đắt hơn trà Tân Cương Thái Nguyên của Việt Nam.

Đại Hồng Trà 大红袍

Đại Hồng Trà 大红袍

  1. Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào khác

Ngày xửa ngày xưa, có một tú tài nghèo lên kinh thành dự thi, khi đi qua núi Vũ Di đã ngã bệnh, may mắn có một  phương trượng  già tốt bụng thấy vậy bèn pha một bát trà cho chàng ta uống. Quả nhiên, bệnh khỏi. Sau này, chàng tú tài ghi danh Bảng Vàng, đỗ Trạng Nguyên, còn được  đông sàng phò mã. Trạng nguyên về núi Vũ Di tạ ơn, nhìn thấy vách núi dựng đứng có 3 cây trà cao lớn, cành lá sum xuê, tỏa ra những búp trà tân cương thái nguyên non mơn mởn. Lão phương trượng bật mí rằng nhờ uống lá trà này mà Phò mã khỏi bệnh.

Trạng nguyên nghe xong liền ban lệnh hái trà, chế biến cho vào hộp dâng lên hoàng thượng. Ngày thứ hai, trong chùa khói hương nghi ngút, tiếng trống ngân lên tụ họp các hòa thượng lớn nhỏ trong chùa, dắt nhau lên Cửu Long Khoa hái trà. Dân chúng trong vùng cũng tới nơi cây trà ấy, thi nhau thắp hương lễ bái, tiếng khấn vang dội núi rừng. Sau đó hái búp trà về, tinh chế, cho vào hộp bạc. Sau khi Trạng nguyên mang trà tiến kinh, đúng lúc Hoàng hậu lâm bệnh, nằm liền mấy ngày trên giường. Trạng nguyên lập tức dâng lên Hoàng hậu uống. Quả nhiên trà vào, bệnh khỏi. Hoàng thượng vô cùng vui mừng, đã lệnh cho Trạng Nguyên mang đại hồng bào ban thưởng núi Vũ Di. Trạng Nguyên lấy đại hồng bào của hoàng thượng ban khoác lên cây trà Khang thái, thể hiện hoàng ân. Lạ thay, đợi khi mở Hồng Bào ra, búp trà của 3 cây trà đều phát sáng màu hồng rực rỡ.

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào

Ngày nay, nhờ Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào, nhà hàng Royal China Club, một trong những nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng nằm trên phố Baker, London, đã giới thiệu đến khách hàng trà đại hồng bào mức giá lên tới 180 bảng, tương đương khoảng 6,5 triệu đồng cho một ấm trà, đây được coi là ấm trà đắt nhất thế giới. Trà đắt vì được chế biến một cách cực kỳ công phu, tuân thủ nghiêm ngặt những nguyên tắc làm trà truyền thống. Những lá trà quý giá được nghiền nát một cách cẩn thận, cuộn tròn và nướng trên than rồi được pha với nước nóng đúng 95 độ C để tạo ra một hương thơm độc đáo. Do đó, khi nhấm nháp từng ngụm nhỏ trà Đinh ngọc, bạn sẽ cảm nhận được một hương vị cực kỳ đặc biệt mà không một loại trà nào có được.